Thời gian mải miết trôi
Xô dòng đời vội vã
Dưới trời cao gió cả
Có đứa nhỏ sinh ra
Trong đất cằn tàn tạ
Có một kiếp người già
Tiếng khóc chào thế giới
Nụ cười bỏ cuộc chơi
Vòng tử sinh ngắn ngủi
Chớm quen đã vội rời.
Vội hợp rồi vội tan
Vội khoe sắc, vội tàn
Vội tới rồi vội đi
Vội cuồng si, vội cạn.
Vội yêu, vội ai oán
Vội vơ vét tham lam
Thế gian vội vô vàn
Vội…
Sao mà vội thế?
Giữa bộn bề cái vội
Sao không chậm chút thôi
Để tâm trí thảnh thơi
Để biết mình đang sống!
Chậm lại để nghe gió
Trò chuyện với rặng tre
Nghe đồng lúa trưa hè
Kể hành trình hạt thóc.
Chậm lại nghe tiếng khóc
Những đứa trẻ lang thang
Nỗi nhớ mẹ mơ màng
Thảng thốt trong giấc ngủ
Chậm lại để thấy đủ
Để biết giận mất khôn
Để lắng dịu tâm hồn
Lướt qua lời đàm tiếu.
Chậm…
Để mình kịp hiểu
Những bài học kiếp người
Để miệng nhoẻn thật tươi
Vì những điều bình dị.
Chậm lại đi,
Chậm lại.
Để thấy mình là ai…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.