Hà Nội chớm vào Đông
Cây gồng mình trút lá
Lạnh tô hồng đôi má
Buốt giá những ngón tay
Đoạn ký ức heo may
Nay ùa về theo gió...
Cũng ngày này năm đó
Có anh và có em
Có cung đường nhá nhem
Uốn dài như dải lụa
Bờ vai ai, em tựa
Khẽ dựa tấm lưng thon
Vòng tay ôm cuộn tròn
Chập chờn vào giấc ngủ.
Giữa trời sương trắng rủ
Hơi thở như lời ru...
Em ơi...
Áo anh cón đủ ấm?
Em mượn khoác trên vai
Mà sao em khoác mãi
Như ai ôm lấy ai...
Em ơi...
Nay vẫn hơi ấm cũ
Đủ sưởi ấm đôi vai
Mà sao giờ mang trả
Để cô đơn nối dài...
Chuyện cũ đúng hay sai
Chẳng còn ai màng tới
Đường chúng ta hai lối
Vốn chẳng thuộc về nhau.
Chuyện hai người đến sau
Chuyện...ngoài tầm tay với
Chỉ là khi đông tới
Chút xúc cảm bồi hồi.
Cơn gió sắp qua rồi
Kỷ niệm trôi dần trôi...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.