Thơ » Việt Nam » Cận đại » Vũ Phạm Hàm
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 05:59
十年人世古禪堂,
花草濃陰一徑香。
繞檻湖光來夜日,
當廉塔影逗斜陽。
桑滄事過成僧老,
笳鼓聲多遣佛忙。
掃壁偶因題妙句,
碧紗籠處湧祥光。
Thập niên nhân thế cổ thiền đường,
Hoa thảo nùng âm nhất kính hương.
Nhiễu hạm hồ quang lai dạ nhật,
Đương liêm tháp ảnh đậu tà dương.
Tang thương sự quá thành tăng lão,
Già cổ thanh đa khiển Phật mang.
Tảo bích ngẫu nhân đề diệu cú,
Bích sa lung xứ dũng tường quang.
Từng biết ngôi chùa cổ đã mười năm,
Lối đi đầy hoa cỏ ngát hương.
Ánh mặt trời sớm tối lay động mặt hồ,
Bóng ngọn tháp in lên rèm lúc chiều tà.
Việc đời dâu bể làm cho sư già đi,
Chuông trống rộn ràng khiến Phật thêm bận rộn.
Quét vách viết lên mấy vần thơ ngẫu hứng,
Khiến cho nơi rèm the kín đáo cũng lộ rõ ánh Thiền.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 05:59
Mười năm từng biết cõi thiền đường,
Hoa cỏ ngút ngàn một lối hương.
Ánh nước bên thềm soi sớm tối,
In rèm bóng tháp chiếu tà dương.
Việc đời dâu bể sư nên lão,
Chuông trống rền vang Phật vấn vương.
Quét vách ngẫu đề câu tuyệt diệu,
Nơi màn the khuất lộ thiền quang.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.