Thơ thành viên » Vũ Ngọc Đan Linh » Trang thơ thành viên » Nguyền rủa
ngủ quên
ngủ quên
trên lưng con rắn chúa
Nó đưa tôi băng qua miệng núi lửa
thân nó căng như cây cầu ác mộng
Diêm Vương xét xử đếm từng hạt gạo
và tôi ngủ quên
thân rắn như đưa ru
người anh họ tôi không hề nhớ mặt
người đã bỏ đi về một nước phía Nam
khi đàn rắn vẫn lao về phương Bắc
anh đã bị hất văng xuống miệng núi lửa
Khi Diêm Vương vẫn cặm cụi đếm gạo
và tôi khóc trong khi thõng tay nhìn
nhưng trong tim không một giọt buồn khổ
tôi đã ngủ quên
Khi con rắn rời những hố dung nham
Nó không biết có tôi trên lưng nó
Hay nó biết
nhưng thờ ơ tinh quái?
Tôi sực tỉnh mắt vẫn còn đang nhắm
hãy dừng lại, tôi có thể tự đi
nó bò tiếp, mỉm nụ cười kỳ quái
lao về phương Bắc xa khỏi những núi gạo
Xung quanh tôi hàng trăm con rắn khác
Đôi mắt đỏ ngầu lệ chảy thành sông
Tôi muốn biết cớ sao chúng âu sầu
"khi nằm trên những tảng băng", rẵn nói
"chúng tôi khổ đau như những con người".
Những vòng vây dung nham bất tận
Vẫn còn đó khi mặt trời lụi tắt
Sẽ còn đó trong trăm năm mây đen
Và còn đó khi bình minh bừng trỗi
Dần tôi thấy một sa mạc trơ trọi
Khi bao lâu nay chúng tôi hằng đứng im
Hàng trăm lít lệ đổ
đã dội tắt núi dung nham khủng khiếp
Và tôi ngủ quên khi chân tay rời rã
Những con rắn nhắm mắt đợi triều lên
tôi đã ngủ thiếp trong thăm thẳm những đêm
đàn rắn độc bò xuyên qua biển cả
"chúng ta đã lạc lối", chúng nói, "chúng ta đã lạc lối"
Mặt trời sẽ không bao giờ mọc ở nơi đây
thuộc địa của những bộ mặt không mũi
Con rắn chúa có chăng đã phản bội?
Tôi tỉnh thức và đòi được tự đi
Nhưng rắn chúa mỉm nụ cười kỳ quái
đàn rắn không quay đầu bò ngược từ phía đuôi
và suối lệ trôi ngược vào mắt chúng
Dù ở đời nước mắt thì chảy xuôi!
Tôi cắn đứt sợi dây tr.e.o c.ổ
Trong cơn mê
trái tim
mù tối
Trong cơn mê
mồ côi
mông muội
Ngàn con rắn lao mình vào vách núi
Chúng kéo lết những x.á.c người bốc khói
X.á.c của những bộ mặt không mũi
Và như thế có nghĩa rằng chẳng còn lại gì
Tôi thoáng thấy người anh họ mình
Người anh họ tôi chưa từng nhớ mặt
Tôi nhìn anh
anh thờ ơ lãnh đạm
Lệ lưng tròng tôi trách rắn chúa đã phản bội
đôi mắt anh nói rằng tôi có lỗi
Nhưng nó mỉm một nụ cười độc đáo
vẫn lặng im, một niềm tin thiện hảo
Đàn rắn chỉ còn lại chúng tôi
vì ở đời nước mắt chỉ chảy xuôi.
Tôi thấy vầng dương đang rọi ấm châu thân
Ngay sau gáy nỗi buồn đau man dại
“Niềm luyến tiếc chỉ là giả nguỵ”
Tôi không đáp sững sờ lạnh buốt
rồi sầu não kêu đòi được tự đi
Nhưng ngủ quên, ngủ quên
Như tôi đã ngủ từ trăm năm có lẻ
Vẫn trừng mắt, thân rắn đưa khẽ
Căng như thể cây cầu ác mộng
Diêm vương xét xử đếm từng hạt gạo
Và quay vòng, quay
Như tôi đã ngủ từ trăm năm có lẻ
Có lẽ tôi đã bị hất văng
Như người anh họ tôi chưa hề quen biết
Anh đã c.h.ế.t hay chỉ là trở lại
Trừng phạt những lỗi lầm của tôi như một vị chúa tể
Rắn chúa lặng im lắng nghe tôi xưng tội
Và nó biết không gì là sự thật
Giờ thì rắn chúa đã rời đi
Cho dù tôi ngủ quên trên lưng nó
Đó là hình phạt cho sự dối trá
Nó đã đi dù nó vẫn ở đây
Nhưng tôi hỏi, nó thờ ơ lãnh đạm
Tôi sầu não kêu đòi được tự đi
Con ngươi rắn bạt ngàn nước mắt!
Tôi đã khóc trong bóng tối vô ngần
Và ngủ quên khi còn đang đau khổ
những con rắn nằm trên khối băng
Nỗi buồn chúng hạ sinh
lồng lộng không bao giờ no đủ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.