Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

13.00
Đăng ngày 07/11/2025 15:41, số lượt xem: 144

Trong căn phòng tối những đền đài đổ nát. Cha ở đây nhưng cứ mãi lặng im. Những ngày thơ bé đứng trước cửa phòng, âm thầm nghe tiếng thở ông nặng nề mờ nhạt. Có người đã than khóc suốt mùa đông, năm nào cũng thế.
Bức tượng Quan Thế Âm Bồ Tát bằng ngọc bích nhoè sáng xanh lợt trong bóng đêm.

Con nằm thinh lặng giữa trời,
đêm dài suy sụp vạn lời thành tro.
Người gục xuống trước hư vô,
lệ rơi không tiếng trên mồ chứa chan.

Tượng xanh ánh ngọc mơ màng,
sáng trăng vụt loé dạ ran mấy người.
Ngước trông bóng mẹ xa vời,
uy linh Bồ Tát rạng ngời lặng im
xưa con nhẫn đợi trước thềm
thương. yêu. căm. giận. cuồng. điên. khóc. cười.
tay run chạm sẽ mặt Người,
vụt tan ngọc bích bóng rơi xuất hồn!

diện mục vỡ nát vòng trôn
cuồng quay hồi trống rục buồn tịch liêu.

Đêm quạnh quẽ, bóng lụa xiêu,
xông xênh nhật nguyệt tiêu điều ảnh chân
trông lên ngọc diện trắng ngần,
rợn tay muốn đập Quan Âm tan tành!
Cha con đền tháp vòng quanh,
phòng không nghe tiếng luỹ thành ngả nghiêng
ưu tư lặng những mưa rền
Nghinh Phong tháp đổ mở xiên lối về

Trăng lên khóc rống mịt mê
đêm tàn nghiến vặn tái tê hương hồn!
người ngưng tiếng vụt bước dồn
lặng còn hơi thở sóng cồn vực sâu.

Trăm năm nào có gì đâu
một pho tượng trắng lợt màu trần ai!