Thơ thành viên » Vũ Ngọc Đan Linh » Trang thơ thành viên » Nguyền rủa
Người mẹ co rút lại nhỏ như con búp bê
anh có thể cứu bà không họ nói
nhìn thấy người cha tung những nắm tay bạo tàn
nhớ về mùa hè
bọt sóng gầm vỡ tung từ vách bể
Người vợ tia nắng oằn mình
anh có thể cứu nàng không họ nói
nhưng bầu trời đã đen thẳm cánh ác là
bậu vuốt huyền trên những rặng tùng ướt
đợi trăng về
núi đồi sụp đổ
Đứa con gái nức nở
cha có thể cứu con không nó nói
và ông thấy trong con bé mảnh mai như chim khổng tước
chính ông trong căn phòng
chưa bao giờ được phép rời đi
Ông đã nhìn thấy điều đó từ lâu
cái xác lạnh căm rũ buồn
trong hình dung sơ sinh của con bé
không tôi không thể cứu một ai ông nói
và ngậm căm như đã thiếp đi
ai có thể cứu được ông họ nói
ông không thể thốt ra dù chỉ một từ
sau tay người bưng mặt là bóng tối
hãy đến đây và kể cho tôi ông nói
ai có thể nâng giúp cho một đứa bé con ngày người mẹ rời đi và nói rằng đừng nhìn tao
đừng chạm vào tao và đừng nói với tao
đừng đi theo tao
đừng đi theo
người mẹ nói
đừng đi
đứa trẻ nói
tiếng thầm thì từ những góc phòng nhỏ
rằng họ đã bỏ đi từ rất lâu
Thế là bao nhiêu năm say ngủ và giấu che
họ chào và bước đi
giẫm chân lên những cầu vồng cớm nắng
mẹ ơi, ông nói
thấy gương mặt bà sập xuống
đè ngạt ông và đứa con gái bé nhỏ
chỉ còn là vệt màu nước
rã tan khi trăng ngà xối rửa trở về
Ông chẳng thế cứu được ai họ nói
Tôi chẳng thể cứu được chính mình ông nói
Nhưng ông đã không nói với họ rằng
đừng
và đứa con gái lạnh cóng như loài chim khổng tước
thấy tiếng hót của nó
chảy ra không thể cầm lại được từ cổ tay
và nó sẽ chẳng thể nói với ông được rằng
tất cả những điều ấy có nghĩa lý gì
là vì ông thinh lặng
hay vì ông đã không dám xua đuổi những cánh chim chao liệng trên vòng cung xanh tái kia
sụp đổ,
sụp đổ,
những khuôn mặt không thể cứu chuộc
những tháp tầng gầy rộc muôn đời bị phỉ nhổ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.