Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

45.00
Đăng ngày 15/07/2025 23:20, số lượt xem: 362

Có những ngày cảm giác chỉ một mình
Thời gian trôi, lặng thinh nghe tiếng thở
Có khóc đâu sao lòng như nức nở
Thanh xuân vừa thoáng chốc đã vèo qua...

Có những ngày chợt thổn thức nhận ra
Khi soi gương thấy mình già hơn trước
Thời gian, ôi, làm sao ai níu được
Tiếc cũng đành phải chấp nhận mà thôi.

Có những ngày cảm được sự lẻ loi
Ngó trước nhìn sau căn nhà thêm vắng lặng
Điều từ lâu mình đã quen, chấp nhận
Sao bây giờ phút chốc lại xót xa...

Hay là do chợt thấy tuổi đã già?
Sợ ngày vui sẽ không bao giờ còn nữa
Bóng hoàng hôn nhuộm buồn ngoài ô cửa
Hoàng hôn đời mình cũng vàng úa chiều thu.

Cuộc đời này thật ngắn ngủi, phù du
Có những niềm riêng chưa bao giờ kịp nói
Ước mơ thì năm tháng bỗng xa xôi
Chỉ màu thời gian còn hằn trên mái tóc.

Có những ngày chợt thấy mình đơn độc
Cứ thẫn thờ nhìn vệt nắng xô nghiêng
Chiều bâng khuâng trầm lặng rớt sau thềm
Bước lang thang một mình trong hiu quạnh.

Có đôi khi thèm một người bên cạnh
Để chuyện trò, san sẻ những buồn vui
Để được nghe một ai đó nói, cười
Cho tâm tư nhẹ vơi niềm trống trải.

Rồi giật mình, chợt quay về thực tại
Mơ ước vẫn là điều mơ ước mà thôi
Ngoảnh nhìn phía sau, thời xuân trẻ qua rồi
Lòng bùi ngùi, chợt thấy mình đơn độc...

Tiền Giang, tháng 05/2019