Thơ » Trung Quốc » Minh » Văn Trưng Minh
Đăng bởi Mộc Hoả Chi Nhân - 木火之人 vào Hôm qua 14:19
金閶西來帶寒渚,
策策丹楓墮煙雨。
漁火青熒泊棹時,
客星寂寞聞鐘處。
水明人靜江城孤,
依然落月啼霜烏。
荒涼古寺煙迷蕪,
張繼詩篇今有無。
Kim Xương tây lai đới hàn chử,
Sách sách đan phong đoạ yên vũ.
Ngư hoả thanh huỳnh bạc trạo thời,
Khách tinh tịch mịch văn chung xứ.
Thuỷ minh nhân tĩnh giang thành cô,
Y nhiên lạc nguyệt đề sương ô.
Hoang lương cổ tự yên mê vu,
Trương Kế thi thiên kim hữu vô.
Từ phía tây bến Kim Xương dẫn lối đến bãi sông lạnh lẽo,
Tiếng lá phong đỏ rụng xào xạc trong làn mưa khói mịt mù.
Ánh lửa thuyền chài lập loè màu xanh khói lúc thuyền cắm chèo neo đậu,
Nơi ngôi sao khách cô đơn tịch mịch lắng nghe tiếng chuông chùa ngân vang.
Nước trong vắt, lòng người lặng yên, thành bên sông cô quạnh,
Vẫn như xưa, trăng lặn và quạ kêu trong sương giá.
Ngôi chùa cổ hoang lương giờ đây khói mây và cỏ dại che lối mờ mịt,
Không biết vần thơ năm xưa của Trương Kế nay còn hay mất?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.