Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Văn Công Hùng
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 12:19
Chẳng còn vạt dã quỳ nào
em cô độc bên bờ rào
mùa cao nguyên ậng nắng
miên mải từng cơn gió thổi
Chẳng còn giấc mơ nào
để mình rủ nhau đi trốn
xuyến chi ngày rét
cái nhìn bâng quơ
Tìm đâu ra nỗi nhớ
để mình quên nhau
lục ở đâu ra vụng dại
núi sâu và đèo cao
Chẳng còn vạt dã quỳ nào
những quả đồi bong nắng
con đường khô khẳng
đâu vệt xanh mắt em?
Bazan những con đường hoang mang
những dải khăn vô định
áo len một thuở
một thuở buồn thương
Một góc vườn những cây nấm già
một khúc khuỷu vân tay nhằng nhịt
một lá xanh vẫy rướn
một con dốc bâng quơ
Pleiku
tiếng thở dài vỉa hè vắng
bước chân xa
nhàn nhạt dã quỳ...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.