Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Trần Quy Phượng
嶒埈雲際疊重邊,
名將名庵古古傳。
石磬有携離洞口,
銅鍾無恙掛崖邊。
江山題詠几陳跡,
父老逢迎說往年。
鶴鎮藩屏峰火靜,
千秋一桂太平天。
Tằng lăng vân tế điệp trùng biên,
Danh tướng danh am cổ cổ truyền.
Thạch khánh hữu huề li động khẩu,
Đồng chung vô dạng quải nhai biên.
Giang sơn đề vịnh cơ trần tích,
Phụ lão phùng nghinh thuyết vãng niên.
Hạc trấn phiên bình phong hoả tĩnh,
Thiên thu nhất quế thái bình thiên.
Mây ngút giữa núi non cao vút trùng điệp
Tướng nổi danh, am nổi tiếng từ ngàn xưa còn truyền lại
Chiếc khánh đá như có ai đã dời ra cửa động
Chiếc chuông đồng như treo bên sườn núi cao
Những bài đề vịnh về giang sơn hầu như còn in dấu
Các cụ phụ lão đón tiếp khách từ xa đến đều kể lại chuyện xa xưa
Hạc Thành là phên dậu đã dẹp yên cảnh khói lửa (chiến tranh)
Để đem lại cuộc sống thanh bình cho muôn đời
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Trùng trùng mây ngút vút ngàn non
Tướng giỏi am thiêng dấu mãi còn
Khánh đá người dời bên cửa động
Chuông đồng ai gác phía sườn non
Giang sơn đề vịnh còn phơi vết
Phụ lão đón chào chuyện nước non
Phên dậu Hạc Thành yên khói lửa
Thái bình muôn thuở quế hương thơm
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.