Thơ » Việt Nam » Tây Sơn » Trần Danh Án
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 15:37
枉作青編笑罵人,
癡瞑何暇顧冠紳。
彈輪隨化非由爾,
蜂蟻無知尚有君。
葵草欲枯猶向日,
蓬根已斷豈知春。
新朝縱好非吾分,
俎是贏輸夢未真。
Uổng tác thanh biên tiếu mạ nhân,
Si minh hà hạ cố quan thân.
Đạn luân tuỳ hoá phi do nhĩ,
Phong nghĩ vô tri thượng hữu quân.
Quỳ thảo dục khô do hướng nhật,
Bồng căn dĩ đoạn khởi tri xuân.
Tân triều túng hảo phi ngô phận,
Trở thị doanh thâu mộng vị chân.
Tiếc cho mình làm một người để sử sách chê cười,
Đã ngu dại còn nghĩ làm gì chuyện áo mũ.
Làm hòn đạn hay bánh xe đều do tạo hoá, đâu phải do mình,
Con ong cái kiến vô tri còn biết có vua.
Hoa quỳ dù héo còn hướng về mặt trời,
Rễ bồng đã đứt sao biết được mùa xuân.
Triều đại mới dù tốt ta không có phận sự để thờ,
Huống chi việc được thua còn là giấc chiêm bao chưa rõ.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 15:37
Tiếc mình sử sách nhạo đời nho,
Áo mũ làm chi kẻ dại khờ.
Viên đạn, bánh xe tuỳ phép hoá,
Con ong, cái kiến có vua thờ.
Hướng dương dẫu nắng hoa tàn tạ,
Đứt rễ dù xuân cỏ hững hờ.
Triều mới tốt hay, nào phận sự,
Mơ màng chưa rõ được hay thua.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.