Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
Đăng ngày Hôm qua 13:34, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Trường An vào Hôm qua 13:54, số lượt xem: 45

Tôi lại nhớ về những lúc mình không được là mình
Tỉnh dậy và thấy mình đã khác

Tôi là quái vật
Mọc lên từ chậu cây
Một loài ăn thịt
Tự cắn tay chính mình
Mũi ngắn thân ốm tay dài
Chim muông không quay quanh tôi như cách chúng làm với con vẹt tôi nuôi
Nhưng tôi vẫn vỗ tay một khi hân hoan chợt đến chợt đi

Tôi là quái vật
Băng qua sa mạc để tìm lại bản ngã
Có lẽ tôi là con rắn hoang vùi mình nuốt những con chuột cát
Có một vết xước ở đôi mắt tôi và cát bụi đắp lên xoa dịu đau thương
Tôi mềm nhũng như một con bạch tuộc khi mệt nhoài trước những cuộc đi săn
Nhưng tôi vẫn ăn mừng khi niềm đau đã qua và một đêm lại đến

Tôi là quái vật
Chiếc tàu hoả nồng nhiệt kiêu hãnh lao đi
Trong những đạo đức sinh mệnh con người đặt tôi vào sự chọn lựa
Rẽ trái hay phải, hướng nào về đến thiên đàng tôi mong
Than hồng còn cháy trong lòng tôi như giấc mơ của nhân loại
Tôi biết được cái chết buồn đau
Nhưng tôi vẫn ngậm ngùi lắng quên khi tự an ủi vỗ về cho những sai phạm sẽ chóng nguôi ngoai

Quái vật là tôi
Bao năm rồi vẫn chật vật tìm kiếm một cái tôi
Không mọc ra từ cây, hay ở đâu đó trong những cuộc tồn sinh, hay trong những sứ mệnh vô hình
Quái vật không là tôi
Tôi không là
Tôi không là ai