Thơ thành viên » Trường An » Trang thơ thành viên » Nghiêng thành phố
Những cuộc đời em muốn sống
Có một bờ lau trắng lả lơi
Leo lên tảng đá ngồi chơi
Nhìn xa những con đường thẳng tấp
Hỏi trong lòng đá có gì không
Rằng đã thấy bao người lang thang
Trong bâng quơ của một thứ Sáu muộn màng
Tôi ngồi chờ tôi trên tảng đá mòn,
Nhìn
Những con người
Đi về ngược nắng
Tóc bay theo mây
Xanh ngời thiếu thời
Đôi môi bồi hồi
Quẳng những lo âu theo con đường trước mắt
Vẫy chào tạm biệt như một buổi tốt nghiệp
Nó chạy đi và họ lặng im
Thân bằng tôi đã vạn dặm xa lìa
Tôi sống trong ngàn năm của thế giới
Sượt một giấc đã thoáng mấy thập niên
Nắng thiếu thời lưu hương trên mái tóc
Gió một ngày thổi phóc những ngày thơ
Một tuổi trẻ, em sống sao cho hết
Những cuộc đời tham vọng đã đẩy đưa
Giá là mây là cây là cỏ
Đứng một mình gió nhẹ thổi say sưa
Ôi làm người như một giấc chiêm bao
Khúc buồn vui cũng êm ấm ngọt ngào
Tôi là một kẻ ưu thời buồn bã
Hay lắm kẻ cũng mẩn thế như tôi
Những thân cây nồng nàn vết sướt
Mà thân người lành lặn đến đau thương
Ở ngoài kia, cuộc đời nào đáng sống
Chỉ cho tôi cách sống của loài người
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.