Thơ thành viên » Trường An » Trang thơ thành viên » Nghiêng thành phố
Như thể một hôm nào đó
Niềm vui và tôi rủ nhau trốn lên đồi
Nó tò mò như vừa được sinh ra
Mà cũng như đã hiện hữu từ kiếp nào
Có phải cậu chờ ngày này rất lâu không?
Niềm vui hỏi tôi
Tôi gật đầu và nó mỉm cười
Chúng tôi đều biết
Cuộc đời này thật khó ở bên nhau
Có khi tôi còn chẳng được ở bên chính mình
Luân hồi bao nhiêu kiếp mới trở thành chúng ta
Những dấu vân tay in trên vầng má gầy hao
Đời sau còn nữa những hơi tàn ấm áp mong manh.
Những sợi cỏ nâng tôi lên
Mơn man trên tóc trên tay trên vai trên má
Hình như mình đã có hết những ngày ước ao
Vào những ngày xưa chỉ nằm mơ mới thấy
Đã đợi bao lâu
Chịu đựng bao lâu
Khóc đến bao lâu
Từng muốn quay đầu lùi lại
Nhưng cơn gió cứ thúc mình đi tới
Phía trước mặt trời có rực rỡ hay không?
Như thể một hôm nào đó
Niềm vui nối trên nụ cười thay tiếng nói
Niềm vui vẫn luôn ở đó
Dù cuộc đời thật khó ở bên nhau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.