Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

115.00
Đăng ngày 24/09/2024 21:08, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi Trường An vào 08/01/2025 22:37, số lượt xem: 534

Có một thời bông tuyết
Chơ vơ, run rẩy,
Thâu mình, lẫn tránh
Hít vào đêm đen
Thở ra lạnh tanh.

Có một thời xa vắng,
Tự đâu đã thấy,
Bông tuyết đi tìm
Bãi bồi bình yên
Tựa vào để sống.

Bọc trắng đỉnh sương giăng
Trên mây, hướng lưng trời,
Vẫn sà xuống
Những vật dễ tan.

Dưới lớp dày có một mầm mai,
Đất chờ hoa trời trở lại
Mong cho trút nỗi tự tình,
Một mùa sao đủ nói hết tâm mình;

Sợi vàng quét trên mặt thảm
Bình minh về lại với hoàng hôn
Cao quý cũng về lại bình phàm.

Cái chết tựa hồ chiêm bao:
- Đời nãy đã sống không hư hao.
Bông tuyết ra đi trong ngày xuân đẹp nhất,
Ôm lấy nhau suốt đời đi ủ những mầm cây.
Tồn sinh kết thúc bằng những cuộc phán xử.
Thỉnh nguyện một lần được khắc ghi
Như đất trời: tôi đã từng có mặt.

Tự nguyện rời đi khi phiên mình đã hết
Tan thành bọt nước khi cõi mình đã chật,
Giành lại những phần yên nhất để mai sau.

29/12/2023