Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

114.91
Đăng ngày 25/09/2024 14:41, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Trường An vào 08/01/2025 22:39, số lượt xem: 270

Từng đợt sóng vẫy gọi anh
Cuốn sạch cát trên bàn chân thô ráp
Ước gì ta có thể nằm đây mãi mãi
Như chẳng hề có ngày mai
Như lũ ốc cứ sống mà chẳng bận tâm đêm ngày.

Những đoàn thuyền nối nhau đi tìm sự sống
Bằng sự chết của cá trong lưới chài -
Ta cũng là vật tòng tâm mắc kẹt
Trong những vòng quanh quẩn của hiện sinh
Khi chúng ta còn ngồi đây
Ngẩn mặt ngắm sao dù trời đen kịt
Mong anh sẽ không rủa đời mình bạc ác
Không có gì trong đôi mắt chúng ta
Những ngôi sao, những cuộc đời, những lời hứa là giả
Dù biết vậy. Anh vẫn muốn yêu em.
Hãy đóng một chiếc thuyền chắc chắn
Em có muốn đuổi theo sự sống ngoài kia không?
Dù dưới chân không phải mặt đất
Vẫn phải chạy thật xa mảnh đất của con người.
khi nòng súng còn cháy bằng thù hận
Em chẳng dám về nhìn thẳng vào quê hương.
Lênh đênh lênh đênh
Những giấc mơ của con người,
Những toan tính của con người,
Ôi. Những con người
điều đã làm vỡ tan Trái Đất.
Đưa em vượt qua bức tường Nam Cực
Phía bên ấy họ có yêu thương nhau chăng?

Ngàn câu hỏi cho em, cho cả thế giới này,
Không ai phải trả lời, nhưng ai cũng cần biết.
Sao chổi vẩy cái đuôi dài rạch một đường trên bầu trời và trong đôi mắt-
Đêm nay vẫn chưa đến được đất liền
Nhắm mắt chờ một ngày sống mới đẹp hơn hôm nay
Biển ở đây, ở xa và trong lòng mắt anh này.

Hỏi trong khôn cùng, trong xa vắng, và trong đêm
Trả lời chúng tôi biết về những gì còn trăn trở:
Ở ngoài đó hẳn có gì đáng sợ
Mà con sóng phải kéo nhau vào bờ?