Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Thuý Bắc » Hoa trắng (1977)
Đăng bởi hongha83 vào Hôm qua 03:01
Gửi Vũ Đình Văn
Bờ công sự này có giống nơi kia
Trong dấu vết chiến tranh hằn sót lại?
Tôi dừng đây viết câu kết bài thơ «Mùa phượng đỏ»
Tiễn các em mai đến trường mà lòng bâng khuâng quá!
Văn biết rồi...
Bờ công sự Văn qua
Chỗ chiến hào không hôm nào không có hoa
Vũng nước hố bom sao rơi vào nhấp nháy
Súng ta đã quay về phương ấy
Khi thù căm Văn ngã xuống đất này!
Hà Nội đã qua những đêm Khâm Thiên, Bạch Mai
Tiếng bom rơi không tính hết độ dày
Đã qua những ngày cửa hàng hoa không còn
bông cuối!
Văn ra đi hôm ấy có mang theo
Cành sấu gió không còn ngọt tiếng
Mà hôm nay dịu lành ngày thu đến
Những người mẹ ru con trong tiếng sấu rụng
bình yên
Cô gái nào in trong đáy mắt Văn
Đêm hành quân Văn gửi lại khoảng đời đầu
đó nhỉ?
Cô ấy chắc rồi làm mẹ
Lại hát ru con trong tiếng gió ngọt ngào
Nhưng đời đầu nối với khoảng đời sau
Tôi biết, cô gái ấy chẳng bao giờ quên Văn được
Dẫu cả Văn và cô tôi đều chưa gặp mặt
Chỉ được gặp lòng Văn chân thật trong thơ
Mà sao quen thân như tự bao giờ
Trong trẻo hồn thơ sau làn khói súng
Của một ước mơ, một tâm tình bè bạn
Văn đã ngã xuống,
Khi cần ngã xuống!
Cho một đời khát vọng
Cho một đời yêu thương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.