Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào Hôm kia 03:37

Dốc năm cô em chờ các anh!
Đường miền Tây nơi này nhiều ngả,
Nhớ bước nhẹ, đồi ở đây trụi lá
Đường chỉ còn bụi đỏ và tên năm cô.

Những dấu chân hôm nay còn khô
In trên cát và in trên nắng
Đầu cửa ngõ hậu phương ra trận
Nói bao nhiêu sức sống con đường.

Anh có nghe trong thác đổ lũ nguồn
Tấm bạt che bốn bề vách gió
Có tiếng cười rúc rích như tiếng cười trẻ nhỏ
Phóng khoáng, vô tư như một khóm hoa rừng.

Anh có nghe họ kể về những kỷ niệm thiêng liêng
Dòng sông nhỏ nơi ngọn nguồn sự sống
Đồng chiêm trùng, bội mùa vàng năm tấn
Nơi bãi bồi đỏ mọng những vườn cam.

Điệu hò quê hương mang sức nặng không gian
Đến với họ những ngày đầu xẻ núi
Cơm một vắt với măng non nuốt vội
Năm mái đầu chụp một túp lều con.

Quên sao những buổi mưa tuôn
Quần áo sũng, bom gầm rung vách núi
Năm cô gái lao vào đêm tối
Đường cứ cuốc và bom cứ dội
Đời thản nhiên mọi việc có gì đâu!

Đường đi qua anh ghé lại «suối sâu»
Tên suối thế nhưng bom vùi đã cạn
Suối chung thuỷ làm một vành gương sáng
Năm mái đầu vuốt tóc cúi soi chung.

Hoa «Tơ Ra» ven suối anh thấy không?
Hoa biết chuyện nhiều hơn em kia đấy
Không tính chuyện dốc này mấy lần bom dội cháy
Mấy lần các cô bới đất đá tìm nhau.

Hoa lắng nghe – lắng nghe rất sâu
Nhiều bí mật chúng mình chẳng biết
Ý nghĩ đẹp hồn nhiên bên cái chết
Phút cuộc đời cao đẹp biết bao nhiêu.

Lắng nghe anh
Lắng trong tiếng suối reo
Tiếng hát thanh cao năm người con gái
Đường ra trận
Em chờ anh tới
Đến dốc này
Em dẫn lối anh qua.


Miền Tây, 1971

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]