Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 07:54, số lượt xem: 53

Thiên đường đã mất tôi rồi,
Hồn sa địa ngục thiên lôi canh chừng.
Án tử vận lên hình khung,
Pháo gọi súng máy ầm đùng thét vang.

Rồng sa bãi cạn trên ngàn,
Luồn chui địa đạo nào màng súc sinh.
Máu đào tuôn chảy dòng kinh,
Người ơi khẽ chạm kẻo mình đớn đau.

Thiên đường khép mắt chìm sâu,
Trần gian lạc bước tìm đâu lối về.
Lời sầu quá bến sông mê,
Mong chờ tân ước não nề ruột gan.

Ngu trung những luỵ cung đàn,
Yêu người mà ngở giang san cõi bờ.
Nhà tôi chẳng có đền thờ,
Thần tài thổ địa chẳng nhờ được ai.

Thiên mệnh tôi quá đắng cay,
Cầu mong chết quách thân này cho xong.
Nhưng hồn tham sống trong lòng,
Tưởng chừng mây nước núi sông chuyển dời.

Lầm đường lạc bước mù khơi,
Luân hồi chuyển kiếp trên đời là đây.
Còn nhau, để lại còn say,
Đâu ai biết được mai này ra sao.

Trời ơi máu đẩm áo bào,
Thái dương thần nữ đầy hao ít nhiều.
Đường về đế quốc tịch liêu,
Nhìn xem non nước nhiều điều đổi thay.

Trenton Georgia