Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 20/12/2023 09:53, số lượt xem: 742

Bến còn câu hát ngày xưa
Nhưng thuyền quên mất nên chưa trở về
Hỏi thuyền có chút bỏ bê
Hay là cố gạt câu thề hôm nao

Tự nhiên nước mắt ứa trào
Thuyền mê bến mới nơi nào thuyền ơi
Nỡ đem nhung nhớ câu lời
Chôn vùi như thể buông lơi tiếng lòng

Nhiều lần bến chẳng muốn mong
Vì thuyền chẳng muốn ngược dòng về đây
Nghĩa ân không thể sum vầy
Bến ôm huyết lệ bủa vây tim khờ

Trách mình sao quá ngây thơ
Thuyền đi lạc chốn đèn mờ ấm êm
Hương thơm quyến rũ môi mềm
Áo hoa nhung gấm lại thêm lửa tình

Thuyền ơi sao nỡ phụ mình
Cho duyên tàn úa bóng hình xa xôi
Nếu mà bến với thuyền trôi
Không tròn duyên nợ xin hồi kiếp sau.

Kiếp sau nếu gặp lại nhau
Nhưng tình không đến lại sầu thêm thôi
Vì ta nay đã mất ngôi
Mà nàng mãi cứ vẫn ngồi trên cao

Xót thương nước mắt lại trào
Trăm dòng lệ đổ tù ao thân tàn
Nỡ đem thân xác hở hang
Quốc thể nàng có mơ màng chăng ta

Đắng lòng nuốt chén yêu tà
Nguyện đêm chôn cất san hà suy vong
Nào ai tứ Đức tam tòng
Nghìn xưa máu đổ Lạc Hồng lại quên

Thiên không có dám giữ bền
Cho rằng súc vật chớ quên ơn thầy
Đã đời trăm đắng ngàn cay
Luật ta còn có roi mây đợi chờ

Tưởng rằng đã Đặng câu thơ
Hồn xa bến đổ đợi chờ tình nhân
Cùng chung tế thế độ bần
Cho loài hạ đẳng được lần trèo cao.