Tình sầu chuốc chén hoa cười
Đời không tranh đấu ai nuôi thân mình
Giàu nghèo kẻ trọng người khinh
Hồng trần vạn dặm ai tin được tình
Chẳng bằng lúc nhục khi vinh
Bạc vàng không có thuyền tình nào trôi
Dắt nhau về bến luân hồi
Mà ngở vẫn như còn đôi linh hồn
Ngày nào ta mới kết hôn
Nàng có buồn không mồ chôn chẳng thành
Này hãy nổi lửa lên Anh!
Đời là tranh đấu trên cành hoa mai
Môi giới cũng mộ chiêu bài
Nhưng ta không biết lên ngai thế nào?
Tình rằng rất dể chứ sao
Yêu thì hãy nói dâng cao mộng lòng
Đời chắc chỉ còn hư không
Người như ảo ảnh chẳng mong được gì
Vô tình thì cứ bước đi
Đâu ai gặp lại thêm kỳ thứ hai
Duyên nợ hướng đến tương lai
Muốn cưới thì phải mối mai mới thành
Chỉ mong rằng được lòng Anh
Nếu không ở giá tin lành nào hay
Phù du thoáng chốc như mây
Thời không thay đổi tháng ngày đơn côi
Mà sao vẫn tưởng có đôi
Ta yêu như thể luân hồi thánh kinh
Kiếp trước nếu đã triều đình
Thì nay duyên nợ tự tình mà thôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.