Lạ lùng ở nước nam ta,
Hoa khô lá cấm cũng ra trái mùa.
Tình bằng vị đắng môi chua,
Người trong mất nước vui đùa đêm thâu.
Lòng ai gieo bấy cung sầu,
Trời bổng đổ cơn mưa ngâu chẳng chừa.
Gió ngoài lá táng song thưa,
Cuồng phong bảo tố cho vừa thiên tôn.
Trăm bước lạc nẻo oán hồn,
Tu miên mộng tưởng mồ chôn lên đời.
Niềm tin có đức chúa trời,
Bổng tình nghiêng ngã mù khơi dối lừa.
Thiên đạo nay đã về chưa?
Đệ nhất xa vắng chẳng ưa thằng bồi.
Cầu kinh cứu chúa ba ngôi,
Diệm kia cũng phải khứ hồi diêm vương.
Nhu nhược nhìn thấy mà thương,
Lệ Xuân mắt biếc vô thường nhân tâm.
Cẩn dù thoát kiếp âm thầm,
Cũng khó tránh khỏi lặng câm cổ tình.
Ngưu đầu mã diện liên minh,
Đệ nhị chẳng tiếc ảnh hình đức cha.
Khi nào mất nước mất nhà,
Cao nguyên triệt thoái gian tà giữ ngôi.
Sài gòn cuốn gối đi rồi,
Mười năm cải tạo nào thôi hận tình.
Lạc hồn tận cõi điêu linh,
Ngở mình vua chúa triều đình đẩy đưa.
Thuần càn thiên đạo khó mua,
Cờ vay tiên đế mà đùa được sao.
Nàng thơ biết mấy dâng trào,
Người ngồi đan chiếc áo bào cho ai.
Luân hồi trẫm đã không ngai,
Thôi thì nàng cứ đầu thai đợi chờ.
Thiên ý chỉ có trong mơ,
Tình ta vạn kiếp đền thờ thái dương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.