Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 17:44, số lượt xem: 32

Ta đang chết trong hơi tàn hấp hối
Tiếng thét gào, nghe hồn tan vỡ rồi
Từng cơn đau xoá nhoà miền tỉnh thức
Giữa nhân gian thấy lòng chợt đơn côi.

Ta khép lại cõi trần gian chật chội
Nhìn hư không, đời mộng ảo xa rồi!
Trăm năm cũ trôi qua như bóng chớp
Gói niềm đau, trôi dạt chốn phương trời.

Đêm tĩnh lặng, nghe vần thơ trĩu nặng!
Mấy nhịp đời thăm thẳm cõi hư vô
Trôi dạt mãi giữa dòng đời phẳng lặng
Gửi nỗi lòng vào chốn gió ngàn thu.

Ngày thật buồn, nỗi sầu sao chẳng nhớ?
Ngàn năm sau khói hương áng trăng mờ
Kiếp vô thần trôi ngược giấc mơ xưa
Hồn phiêu bạt lang thang không bến bờ.

Bóng tối phủ, dội vào hồn trăn trở
Mảnh trăng tàn soi nhịp bước bơ vơ
Cõi vô thường giữ lại chút hương xưa
Xin cất giấu vào ngàn năm thương nhớ.

Gió lạnh thổi qua nẻo đường mờ mịt
Mấy nhịp cầu chênh vênh bước hồn thơ
Dù phiêu bạt giữa muôn trùng sóng cả
Vẫn giữ nguyên mảnh hồn lạc khơi xa.

Ta vẫn đi dẫu ngàn năm trắc trở
Dẫu hồn này bước lạc chốn bơ vơ
Ta âm thầm khẽ gọi niềm tin cũ
Nghe nao lòng khúc hát gió mùa thu.