Thơ thành viên » Thiên Không » Trang thơ thành viên » Hư vô - tái sinh
Thái dương đau, ấn hồng bừng cháy mắt,
Máu ta say vỡ nát hành tinh rồi.
Đâu lối thoát thiên đàng ta khao khát?
Đây địa ngục vọng khúc hát luân hồi.
Mau đến đây những thiên thần sa ngã,
Cánh đau thương giằng xé cõi hồn ta.
Hãy trút cạn bầu máu nóng không tan,
Cho ta say lạc mộng trong mơ màng.
Ta sẽ đi khi Cha Trời khẽ gọi,
Ta sẽ ca nhạc khúc điệu luân hồi.
Để máu cạn điêu tàn lấp trần gian,
Để hồn trôi mênh mang tựa làn khói.
Cho ta yên dưới tầng sâu mộ địa,
Để uống vào say đắm giọt sương khuya.
Điệu luân hồi muôn đời không lối thoát,
Canh Mạnh Bà cháo lú cũng đành quên.
Điệu luân hồi là một khúc ca siêu hình đầy bi tráng, khắc hoạ nỗi khắc khoải của linh hồn trước vòng xoáy nghiệp lực vô tận. Bằng ngôn ngữ giàu hình ảnh vũ trụ và tôn giáo, tác giả dẫn dắt người đọc từ sự cuồng nộ, khát vọng huỷ diệt thực tại đến trạng thái buông xả, chấp nhận sự hư vô tuyệt đối. Bài thơ là tiếng thét của bản ngã trước định mệnh không lối thoát, khẳng định sự bất lực của con người ngay cả khi tìm đến sự quên lãng.
Trenton. Georgia. 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.