Tôi bám vào chiếc bè sống này, thân thể của tôi, trong dòng chảy chật hẹp của năm tháng phàm tục đời mình
Tôi sẽ để lại nó khi vượt qua. Và sau đó?
Tôi không biết nếu ánh sáng và bóng tối là giống nhau
Cái Chưa Biết là sự tự do vĩnh viễn:
Có tàn bạo trong tình yêu
Có nghiền nát vỏ ngọc trai, hay câm lặng trong nhà tù tăm tối
Bạn suy tư và khóc cho những ngày đã qua, trái tim yếu đuối!
Hãy vui lên bởi những ngày tới!
Giờ đã điểm, Ôi khách hành hương!
Nó là thời gian cho bạn chọn một chỗ rẽ của quãng đường còn lại!
Khuôn mặt của nó sẽ bỏ mạng che mặt một lần nữa và bạn sẽ gặp gỡ


Nguồn: Mùa hái quả (thơ), Rabindranath Tagore, Bùi Xuân dịch, NXB Đà Nẵng, 2013
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)