Thơ » Trung Quốc » Tam Quốc » Tào Thực
Đăng bởi Vanachi vào 08/03/2009 10:53
高臺多悲風,
朝日照北林。
之子在萬里,
江湖迥且深。
方舟安可極,
離思故難任。
孤雁飛南遊,
過庭長哀吟。
翹思慕遠人,
願欲托遺音。
形影忽不見,
翩翩傷我心。
Cao đài đa bi phong,
Triêu nhật chiếu Bắc Lâm.
Chi tử tại vạn lý,
Giang hồ quýnh thả thâm.
Phương chu an khả cực,
Ly tư cố nan nhâm (nhậm).
Cô nhạn phi nam du,
Quá đình trường ai ngâm.
Kiều tư mộ viễn nhân,
Nguyện dục thác di âm.
Hình ảnh hốt bất kiến,
Phiên phiên thương ngã tâm.
Đài cao nhiều gió thê lương,
Mặt trời buổi sớm chiếu xuống rừng Bắc Lâm.
Người ấy đi cách xa vạn dặm,
Sông hồ rộng lai sâu ngăn cách.
Thuyền bè không thể tới nơi được,
Nỗi sầu xa cách nặng nề khó kham nổi.
Một con nhạn lạc bầy bay về nam,
Khi bay qua vọng tiếng kêu ai oán tới sân.
Ngẩng đầu nhìn thấy nhạn, nhớ tới người phương xa,
Mong nhờ gửi một chút tin tức.
Nhưng hình ảnh chợt đã biết mất,
Thoáng vụt thoăn thoắt khiến ta đau lòng.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Đài cao nhiều gió thảm,
Mặt trời rọi Bắc Lâm.
Người xa xôi vạn dặm,
Sông hồ bao cách ngăn.
Thuyền con nào tới được,
Gánh sầu khó sao kham.
Nhạn lẻ về nam hót,
Ai oán vọng qua sân.
Ngẩng nhớ người xa cách,
Mong gửi một chút tin.
Bóng hình bay vụt mất,
Thoăn thoắt khiến thương tâm.
Gửi bởi Huyền Phong ngày 29/01/2026 21:53
Đài cao gió thổi não nùng,
Nắng mai rừng Bắc trùng trùng hiu hiu.
Bóng người muôn dặm tiêu điều
Sông hồ ngăn lối cô liêu bến bờ.
Thuyền đơn biết đến bao giờ,
Biệt ly sầu thảm thẫn thờ khôn kham
Đơn côi cánh nhạn trời Nam,
Qua sân vẳng tiếng ai than não nề.
Ngẩng trông nhớ kẻ sơn khê,
Ước nhờ cánh nhạn gửi về chút tin.
Bóng hình chợt khuất lặng im,
Đoạn trường theo gió nổi chìm thoắt bay.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.