Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
3 người thích

Đăng bởi hongha83 vào 07/04/2009 03:31, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 07/04/2009 19:12

Mặt trời lên chói loá cả lòng thung
Đến bất chợt, đến không dự trước
Đến rực rỡ sau một đêm rét mướt
Xé màn sương dăng thung lũng Tùng Vài.

Đêm nhớ em từng khắc, một em thôi,
Anh đếm tiếng tắc kè trong Động Gió
Đêm trằn trọc, nghe ầm ầm đá lở
Rung nửa vành trăng đông lạnh mắc trên trời.

Một mình anh ở lại, một anh thôi,
Ly rượu đắng làm vầng trăng lảo đảo
Rồi em đến, như mặt trời huyền ảo
Thung lũng tan buồn, bỗng sáng, bỗng lung linh...


Nguồn: Tạ Phương, Tiếng vọng, NXB Hội Nhà Văn, 2003