Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Tùng Thiện Vương
Đăng bởi hongha83 vào Hôm qua 16:01
茅屋孤高出世塵,
四圍雲壑帶松君。
夢回林下先聞鳥,
行盡溪頭始見人。
五里霧迷僧寺遠,
半山風送梵聲頻。
徒犁笑我遊何劇,
往往相過夜向晨。
Mao ốc cô cao xuất thế trần,
Tứ vi vân hác đới tùng quân.
Mộng hồi lâm hạ tiên văn điểu,
Hành tận khê đầu thuỷ kiến nhân.
Ngũ lý vụ mê tăng tự viễn,
Bán sơn phong tống phạm thanh tần.
Đồ lê tiếu ngã du hà kịch,
Vãng vãng tương qua dạ hướng thần.
Một gian nhà cỏ lẻ loi trên cao thoát ra khỏi trần thế
Bốn bề mây, hang hốc cùng với tùng, tre
Tỉnh giấc đầu tiên nghe tiếng chim hót dưới rừng
Đi đến tận đầu khe mới thấy người
Mù che phủ năm dặm không thấy được ngôi chùa xa
Nửa núi gió đưa tiếng kinh kệ đi xa nhiều lần
Cao tăng cười ta đi chơi sao mà dữ thế
Thường hay qua với nhau lúc trời sắp sáng.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm qua 16:01
Một nhà cao, lẻ thoát trần gian
Bốn phía tùng, tre cộng hố, hang
Tỉnh giấc dưới rừng nghe tiếng hót,
Đi qua đầu suối thấy người làng
Sương mù che kín chùa xa tít
Chuông mõ cầu kinh tiếng vọng vang.
Sư cụ cười ta sao dữ thế,
Lại qua thường thấy lúc đêm tàn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.