Tôi đã là người quen với đêm đen.
Đã đi trong mưa - rồi lại trong mưa.
Đã bước qua vùng ánh sáng xa xăm.

​Tôi đã nhìn sâu ngõ vắng âm u.
Đã đi qua người gác đêm tuần tiễn
Và cúi gầm đầu, chẳng muốn phân bua.

​Tôi đã đứng im, chân dừng bước hẳn
Khi từ xa xôi một tiếng kêu thương
Vọng qua mái nhà, góc phố khuất lấp,

​Chẳng để gọi tôi, chẳng để từ biệt;
Và xa hơn nữa, tít tận trời cao,
Một chiếc đồng hồ ngời sáng cô liêu

​Tuyên cáo thời gian chẳng đúng chẳng sai.
Tôi đã là người quen với đêm đen.