Thơ » Mỹ » Robert Frost
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 17:07
I have been one acquainted with the night.
I have walked out in rain—and back in rain.
I have outwalked the furthest city light.
I have looked down the saddest city lane.
I have passed by the watchman on his beat
And dropped my eyes, unwilling to explain.
I have stood still and stopped the sound of feet
When far away an interrupted cry
Came over houses from another street,
But not to call me back or say good-bye;
And further still at an unearthly height,
One luminary clock against the sky
Proclaimed the time was neither wrong nor right.
I have been one acquainted with the night.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 17:07
Tôi đã là người quen với đêm đen.
Đã đi trong mưa - rồi lại trong mưa.
Đã bước qua vùng ánh sáng xa xăm.
Tôi đã nhìn sâu ngõ vắng âm u.
Đã đi qua người gác đêm tuần tiễn
Và cúi gầm đầu, chẳng muốn phân bua.
Tôi đã đứng im, chân dừng bước hẳn
Khi từ xa xôi một tiếng kêu thương
Vọng qua mái nhà, góc phố khuất lấp,
Chẳng để gọi tôi, chẳng để từ biệt;
Và xa hơn nữa, tít tận trời cao,
Một chiếc đồng hồ ngời sáng cô liêu
Tuyên cáo thời gian chẳng đúng chẳng sai.
Tôi đã là người quen với đêm đen.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.