Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
2 bài trả lời: 2 bản dịch

Một số bài cùng tác giả

Đăng bởi hongha83 vào 17/12/2010 22:21, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 17/12/2010 22:22

Cette fontaine est froide

Cette fontaine est froide, et son eau doux-coulante,
A la couleur d'argent, semble parler d'Amour;
Un herbage mollet reverdit tout autour,
Et les aunes font ombre à la chaleur brûlante.

Le fueillage obeyt à Zephyr qui l'évante,
Souspirant, amoureux, en ce plaisant séjour;
Le soleil clair de flame est au milieu du jour,
Et la terre se fend de l'ardeur violante.

Passant, par le travail du long chemin lassé,
Brûlé de la chaleur et de la soif pressé,
Arreste en cette place où ton bonheur te maine;

L'agréable repos ton corps delassera,
L'ombrage et le vent frais ton ardeur chassera,
Et ta soif se perdra dans l'eau de la fontaine.


 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Nguyên Phẩm

Nước suối lạnh, dòng nước trôi êm ả
Sắc trắng ngời, như thổ lộ tình yêu
Chung quanh khe, cỏ xanh mịn mỹ miều
Bóng cây rợp che những tia nắng gắt

Chùm lá rung rinh trước làn gió mát
Như thở than tình tứ phải dừng chân
Mặt trời trưa toả ánh nắng mùa hè
Đất nứt nẻ dưới lửa trời thiêu cháy

Hỡi lữ khách trên đường dài mệt mỏi
Người nóng ran, miệng khát nước ráo khô
Hãy dừng chân nơi hạnh phúc đang chờ

Phút nghỉ ngơi làm cho người đỡ mệt
Nóng lui dần dưới bóng râm, gió mát
Nước suối này làm cái khát tiêu tan


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Hân

Dòng suối mát, nước xuôi dòng lặng lẽ,
Sắc bạc ngời như khẽ chuyện tình yêu;
Thảm cỏ nhung xanh ngát phủ quanh đều,
Hàng cây rợp che đi ngọn lửa hạ.

Lá vẫy gọi gió mơn man nhè nhẹ,
Thở than tình nơi xứ sở bình yên;
Giữa đỉnh trời, rực cháy nắng ban niên,
Mặt đất nứt dưới tầng tầng lửa hạ.

Hỡi lữ khách đường xa chân mỏi mệt,
Nắng sạm người, cơn khát cháy bờ môi,
Dừng bước đi, vận may dẫn lối rồi;

Nơi nghỉ dưỡng đón thân mình thư thái,
Bóng râm, gió mát xua tan mệt mỏi,
Và khát khao hoà lẫn nước nguồn trong.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời