Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 03/08/2020 12:51

                Ta bước đi...
Giữa lòng ngày nở bóng đêm thẳm sâu
Từng bậc thang nắng gục ngã u sầu
Ánh điện đường hầm ngái ngủ rã rời
Cặp mắt bao chuyến tàu không nghỉ ngơi
Đường đan mạch máu trong tim Nữu-ước
Bâng khuâng hoàng hôn trên bước du khách
        Khe khẽ nhìn nhau ngỡ ngàng
        Như đã quen từ xa xăm
        Nhìn Em màu trời đại dương
        Hổ phách mùa thu lá vàng
        Có tiếng ca ngợi đời tươi thắm
        Lửa hồng nhạc biển tim mặt trời
        Hôm nay muôn ngả đường đi
        Có bước chân Ta và Em
Không gặp nhau trên ga đường hầm lạnh lẽo hoàng hôn.
Đã cùng nhìn nhau huyền diệu đẹp ngã tư linh hồn
Làn môi mặt trời và lời thơ Whitman:
“Hãy ở bên Ta trọn ngày hôm may
Em có trọn vẹn lời Thơ-Muôn-Đời
Em có kho tàng Trái-Đất Mặt-Trời...”
Em hẹn một trời tuyết rơi
Có áo thông xanh như cuộc đời
Để đẹp những mùa xuân hồng tươi.

Rời nhau trong giải đường hầm tăm tối
Từng con tàu lạnh lùng không chờ đợi
Ôi sợi đường tàu bó chặt tim người
Du khách - Có hoàng hôn trên nụ cười.


Nữu-ước 1957

Nguồn: Phạm Thanh, Thi nhân Việt Nam hiện đại (quyển hạ), NXB Xuân Thu tái bản, 1990