Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phan Duy Nhân
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 04/12/2025 21:12
Đất nổi sóng rồi chăng
Bước như thuyền giữa phố
Rưng rưng em chiều nắng dâng đầy…
Anh lạc giữa thân quen mà trở lại
Em xa rồi ai nữa đón nhau đây
Khi tất cả đời thường lo toan nghìn nỗi
Đâu vắng trẻ tới trường
Đâu thiếu thợ vào ca…
Anh hạnh phúc được dâng thân làm củi
Sưởi ấm những bếp người dù đến rụi tài hoa!
Lên tận đỉnh tâm hồn
Ngỡ ngàng như chẳng thực
Em toả sáng trong anh đằm thắm lạ thường
Cám ơn em đánh thức thơ ca viết nên tình sử
Lá cờ bay thêm đôi mắt người thương
Mũi tên vút ngang trời dẫu lạc
Trái tim anh không một phút nhầm đường!
Thương ngọn đèn trước nhà em nán đợi
Buổi anh về mùa đã khuyết vừng trăng
Đau xé con sông khơi dòng chảy mới
Cuộn về đông tím thẫm phù sa
Giữa ngã bảy lòng anh ngã ba thành phố
Trắng những đêm xanh trôi dạt sương mờ…
Giờ đầm ấm bạn bè bữa cơm ngon bỗng nghẹn
Nỗi vui nào thầm lặng giữ cho em?
Anh mang cả trời thu mây biển đến
Em có uống trong mưa một giọt êm đềm?
Đâu phải bẻ xích xiềng mà chai tay thành thép được
Anh bao đêm vò nát trái tim mình
Khi cầm súng viết thơ vào trận đánh
Đập bồi hồi giữa ngực trái tim em!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.