Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 10:44, số lượt xem: 31

Tôi đã đi qua biết bao Mùa trong đời
Chỉ có vài Mùa neo lại giữa hồn tôi
Không trên lịch, chẳng trong album cũ,
Mà âm thầm sâu thẳm phía xa xôi.

Ngâu chuyển mùa… khẽ chạm một chiều rơi,
Hàng cây nghiêng bóng cũ xuống bên đời.
Mấy cánh cúc bên góc đường năm ấy,
Vàng như còn hong nắng bước chân tôi.

Có những người cùng tôi suốt thanh xuân,
Giờ khuất xa theo mấy nẻo phong trần.
Mùa vẫn nhớ, hay lòng tôi luôn nhớ,
Những bóng hình chẳng nhạt giữa xa xăm.

Mùa đẹp thế mà chẳng thể níu cầm
Như chiếc lá vàng lặng lẽ rụng chiều đông
Như cánh chim chiều cứ bay tìm tổ ấm,
Trăng cứ trôi qua năm tháng thăng trầm…

Thời gian trôi… khuấy ký ức trầm ngâm
Niềm nhung nhớ… nén hoài vương lưu luyến
Nhẹ như chiếc lá nằm yên trên thảm cỏ,
Giữ trong mình yên lặng cõi phàm nhân…

Rồi một ngày ngoảnh lại phía xa xôi,
Thấy thanh xuân còn ấm một góc đời.
Tuổi trẻ ấy từng tin Mùa ở mãi,
Nào hay Mùa cũng khuất giữa ngược xuôi...

Tôi hiểu rồi: Mùa có thể đi rồi,
Người có thể xa khuất cuối chân trời.
Đã từng đến… làm tim ta thổn thức
Dẫu chẳng thể trở về, vẫn lưu giữ trong tôi.

Miền ký ức gọi cũng chẳng ai thưa
Mà âm thầm nở giữa tháng chuyển mùa…
Vu lan đến,hương xưa bừng thức dậy,
Để trong tôi một thương nhớ xa xưa…!!!

26/8/2026
Lễ Vu Lan
Huý nhật Bố kính yêu: Nhà thơ Thôn Nhân Phạm (Phạm Ngọc San - mất ngày 21/7 âm lịch)