Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 09/01/2025 15:12, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 09/01/2025 17:30

Em ơi, em có biết không,
Giữa đất trời này, anh chỉ nhớ mỗi em.
Bên kia bến nước, sương giăng mờ,
Nhưng lòng anh vẫn vọng về bóng hình em.

Em hỏi anh có thích em không?
Là khi gió chiều về, nỗi nhớ trào dâng,
Anh ấp ủ trong tim, một dòng sông xanh,
Chảy mãi, lặng lẽ, nhưng đầy ắp yêu thương.

Nha Mân xa vắng, làng quê êm đềm,
Anh bên chiếc đàn, trong đêm vắng gọi tên em.
Mái tóc em, như mây chiều dệt mộng,
Ánh mắt em, là nắng vàng tắm mát lòng anh.

Em hỏi anh, có nhớ em không?
Mỗi đêm trôi qua, như sóng vỗ bờ xa,
Anh chìm trong giấc mộng ngọt ngào,
Với nụ cười em, với hơi thở em dịu êm.

Nhớ em là những buổi chiều tan học,
Anh đợi em dưới bóng dừa, ngắm hoàng hôn phai.
Mà lòng anh, không thể buông tay,
Khi tiếng đàn anh vơi, thì nhớ em lại đầy.

Em hỏi anh, có yêu em không?
Yêu em, nhưng anh lại ngại ngần,
Sợ lời yêu này, sẽ vụt bay mất,
Như làn khói mỏng, như gió nhẹ qua sông.

Anh yêu em, như yêu ánh trăng sáng,
Là thứ tình ngọt ngào, vẫn khát khao trong đêm.
Mỗi ngày trôi qua, nỗi nhớ chồng chất,
Nhưng chỉ dám im lặng, nhìn em cười bên sông.

Nếu yêu, em có đợi không,
Cho anh, một nhành hoa, một vườn dâu ngọt ngào?
Dẫu là chút lúa non, dẫu là chiếc lá xanh,
Tất cả đều dành cho em, trong vòng tay yêu thương.

Hãy nói đi, em yêu, đừng để anh chờ đợi,
Giữa những mùa thu tàn, và cơn mưa dài.
Nha Mân vẫn đẹp, nhưng thiếu vắng bóng em,
Anh lạc giữa những khúc nhạc buồn, tìm không ra lối.

Nếu yêu, em đừng ngại nói ra,
Chỉ một lần thôi, để tình ta nở rộ.
Dẫu là câu hát, dẫu là lời thơ ngọt ngào,
Anh chỉ cần em – như mùa xuân mới về.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 09/10/1998.