Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Nghe… tiếng vạc
Khơi động đêm vắng,
Em khẽ vùi mình
Trong vòng tay anh,
Lắng lại…
Nhận ra rằng:
Dòng suối mơ của đôi ta
Vẫn chảy miết
Về miền vô tận…

Em ơi… em có thấy chăng?
Ngoài kia,
Đôi bờ nghiêng bóng
Nhấp nhô cồn cát –
Những khởi nguồn
Của dòng sông muôn thuở,
Kết nối dải trắng
Mịn màng tựa lụa tơ,
Lấp lánh… đùa hoa nắng ban mai.

Rực rỡ biết bao,
Khi từ lòng suối
Phản chiếu lung linh
Lên mặt nước,
Hoà cùng giọt máu tình
Từ trái tim anh
Ngân theo tiếng sáo ngọt ngào,
Thưởng thức nét thanh sương
Giữa đời thường.

Dòng suối ấy,
Vẫn chảy…
Vẫn miết…
Cùng em đi mãi
Tới tận miền Thiên đường xa xôi…


Sài Gòn, Việt Nam, 12:37’ ngày 17/11/2015.

Nguồn: Phạm Trường Giang, Tình nhật nguyệt, NXB Văn hoá - Văn nghệ, 2016