Đăng bởi tôn tiền tử vào 08/07/2020 09:30
Tôi về bác có nhớ tôi không?
Mà bác sao tôi nhớ lạ lùng!
Nhớ lúc ngồi suông bàn chuyện phiếm,
Nhớ khi nằm khểnh dở trò bông.
Sự vui như thế vui chưa hết,
Nỗi nhớ này sao nhớ chẳng cùng!
Hải địa[1] Vĩnh thành[2] xa cách mấy?
Cùng nhau còn lắm cuộc tương phùng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.