Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Ngọc Cảnh » Đêm Quảng Trị (1972) » Đất gọi
Đăng bởi Budō wéi Osu vào 25/07/2025 23:04, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Budō wéi Osu vào 25/07/2025 23:05
Gửi Hoàng Phủ Ngọc Tường
Để có hôm nay một bọc trứng hồng
nở vô tận chiến công và miệng cười dũng sĩ
có một khoảng trời cho thơ rèn vũ khí
thanh thản một chiều ngồi xem văn công
Buổi suối đục ngầu gặp lại dòng trong
võng ta mắc vào hai đầu nức nở
chi bộ họp bàn chi trong đêm rừng gió trở
gió lách rào thép gai gió lên
Úp bàn chân vào mỗi bước nhá nhem
lên cao điểm nào lá cành xao xuyến gọi
dấu chân qua bồn chồn mặt suối
ta hiểu ta hơn từ chột tím nưa rừng
Chưa có bình minh thả nắng xuống đàn t’rưng
nai lạc mẹ rùng mình nghe số phận
đồng bằng cháy, núi đau chiều ráng lặn
ta khóc thương nhau đầu thác Ò ồ
Nhặt mảnh gang rơi trong đáy sông Bồ
nhằm đích đến bàn tay nâng chuốt lại
mũi tên bay mở lối mòn chảy mãi
uốn mây trời qua suốt võng cầu treo
Nơi ta cười khi thuộc hết gieo neo
hạt gạo vắng tần ngần thương bếp lửa
chiều xuống núi tiễn nhau trước cửa
gầy guộc vòng tay dang cánh đại bàng.
Nơi bẻ lá che rợp cả sư đoàn
không nhoè vết bẫy chông thò mộc mạc
đường nới rộng chở tầm xa đại bác
không lấp thân cây lột vỏ đan gùi
Vượt thời gian đi chiếm lĩnh niềm vui
Trường Sơn ơi, tựa vào người vững chãi
sẽ đến phút người chẳng cần cầm giữ lại
ta bay qua chớp cửa giáp ranh chờ
Ngả bóng chiều vào con sông thơ
đêm hậu cứ ước mơ về giản dị
mặt đồng bằng viền xanh nếp nghĩ
long lanh tàu lá lợp chiến khu.
Cô Pung ơi gìn giữ nhánh mù u
cấy dặm lại mấy ô đường Huế cũ
những mất mát gian lao như đã từng mang chở
trên lưng Trường Sơn đau đáu cơn mưa.
Cây đại ngàn cho ta thoi thuyền đưa
mái chèo chạm chân cột cờ giới tuyến
nắm cơm dâu xoan băng rừng đi kháng chiến
qua sông Ô Lâu còn nhớ cung thồ
Mũi kim thêu sao chiến thắng lên cờ
chăm chỉ mười năm mài trên đá núi
chưa ai quên phấp phới trời Đại Nội
cỏ hương phong lan sông Hai Nhánh thơm về
Đôi vai tròn công nắng dầy a-te
người lên rẫy mang tuổi đời Kăn Lịch
chòm lán hẹp nấp sau rừng tịch mịch
suối qua nhà xanh theo sông Pơ Lin
Trên A Bia chót vót ta nhìn
Trường Sơn phía nam, Trường Sơn phía bắc
Mái bên đông, triền bên tây đánh giặc
chóp núi nào cũng sang sảng giọng cười
Cuộc hành quân mải miết đến chân trời
Đất ta giẫm hố bom cày đỏ quạch
gậy đã chống vào lưng đèo hiển hách
trái tim ta giục bước chân ta
Xin mang cành dẻ đỏ về quê xa
Mùa sống lại giã tròn dăm cối gạo
Câu hò viết dưới ánh đèn địa đạo
nhịp chày khua, chày khua trăng sao
Gió biển lành nồng mặn lên cao
Hát tên Người Trường Sơn ơi tha thiết.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.