Lửa ngày hè chiếu nghìn tia nắng sáng
Từ trời cao xuống anh bạn chăn cừu
Nóng ngày hè có thêm gì đâu
Anh vẫn bức dù cho trời không nắng

Ngọn lửa tình làm lòng anh cháy bỏng
Khi anh cho cừu ăn cỏ ria làng
Anh cho đàn cừu đi đứng lang thang
Trải áo tơi anh nằm trên bãi cỏ

Vỗ người anh một bể hoa đang nở
Nhưng mắt anh không hề muốn nhìn hoa
Anh chăm chú nhìn đôi mắt mở to
Một con suối con dạt dào cuộn chảy

Anh không ngắm làn nước xanh nhấp nháy
Nhưng anh ngắm cô gái đẹp giữa dòng
Và mái tóc dài và tấm lưng thon
Và lồng ngực căng đầy của cô gái

Chiếc váy cô xắn tròn lên đầu gối
Cô giặt áo quần giữa suối trong tươi
Để làm mê mệt Giăng cậu-con-đẻ-rơi
Nước để lộ hai đầu gối cô gái bé

Anh bạn chăn cừu nằm trên bãi cỏ
Chính là Giăng cậu-con-đẻ-rơi đó, chính là Giăng
Và người đến suối giặt giũ áo quần
Chính I-lu-sơ-ca, như hòn ngọc

"Ôi ngọc quý của anh ơi, ôi I-lu-sơ-ca thắm thiết
Giăng tỏ tình như vậy đó với cô
Em nghe anh nói chứ? Trên thế giới bao la
Chỉ có em là anh yêu quý nhất

Đôi mắt đen nhánh hãy nhìn anh một chút
Em rời suối trong, đến giữa tay anh
Em bước lên bờ giây phút, anh gửi cả tâm hồn
Trong một cái hôn trên đôi môi thắm!"

"Giăng của em ơi, em sẽ vui vẻ lắm
Nếu công việc không bận bịu ngày em
Anh nhìn đây: chậm giặt ư? roi sẽ đánh đau mèm
Đợi em ở nhà là một bà dì ghẻ"

Nói xong cô gái da màu hung đẹp đẽ
Lại rũ, lại vò quần áo nhanh tay
Giăng đứng lên rời khỏi chiếc áo tơi
Đến cạnh cô và nói lời tâm sự:

"Đến đây em, con chim câu yêu quý
Ôm ghì nhau hôn, đẹp đẽ bao nhiêu
Dì ghẻ ư? bà ở xa lắc làm sao
Em nỡ nào để cho anh chết vì sầu não?"

Cô gái đã nghe theo lời nói dịu
Ôm chặt người anh. Giăng hôn siết môi cô
Trăm lần? không. Nghìn lần? không. Chừng bao?
Cũng chỉ có Trời cao mới rõ


Nguồn: Thơ Petofi, NXB Văn hoá, Viện Văn học, 1962
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)