Thơ » Mỹ » Ocean Vuong
Đăng bởi hongha83 vào 03/11/2018 21:45
Like any good son, I pull my father out
of the water, drag him by his hair
through white sand, his knuckles carving a trail
the waves rush in to erase. Because the city
beyond the shore is no longer
where we left it. Because the bombed
cathedral is now a cathedral
of trees. I kneel beside him to show how far
I might sink. Do you know who I am,
Ba? But the answer never comes. The answer
is the bullet hole in his back, brimming
with seawater. He is so still I think
he could be anyone’s father, found
the way a green bottle might appear
at a boy’s feet containing a year
he has never touched. I touch
his ears. No use. I turn him
over. To face it. The cathedral
in his sea-black eyes. The face
not mine – but one I will wear
to kiss all my lovers good-night:
the way I seal my father’s lips
with my own & begin
the faithful work of drowning.
Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 03/11/2018 21:45
Giống như mọi đứa con ngoan, tôi kéo cha tôi ra khỏi
nước, nắm tóc mà lôi
qua cát trắng, khuỷu chân ông vạch một lối mòn
mà sóng ào lên xoá. Bởi vì thành phố
bên kia bờ không còn
khi chúng tôi bỏ đi. Bởi vì ngôi nhà thờ bị đánh bom
giờ đây là một nhà thờ
bằng cây cối. Tôi quỳ gối bên ông để xem mình có thể
chìm đến tận đâu. Ba biết con là ai
không hả Ba? Nhưng câu trả lời không bao giờ có. Câu trả lời
là lỗ đạn ở lưng ông, đầy
nước biển. Ông nằm bất động đến nỗi tôi tưởng
ông là cha của ai kia, đã được tìm thấy
theo cách một cái chai màu xanh có thể hiện ra
ở chân một thằng bé, chứa cả một năm
mà nó chưa bao giờ đụng tới. Tôi chạm vào
hai tai ông. Vô ích. Tôi lật ông
nằm ngửa. Để đối diện nó. Ngôi nhà thờ
trong hai con mắt màu biển đen. Gương mặt ông
không phải mặt tôi - nhưng là gương mặt tôi sẽ mang
khi hôn chào ngủ ngon mọi người tôi yêu:
cái cách tôi gắn chặt đôi môi cha
với môi mình & bắt đầu
công việc thuỷ chung của mình: chìm xuống
Như bất kỳ đứa con trai ngoan nào, tôi lôi ba ra
khỏi nước, nắm lấy tóc ba, tôi kéo
ông qua bãi cát, khớp những ngón tay vẽ một vệt dài
sóng xô vào xoá đi dấu vết. Bởi thành phố
bên kia bờ biển không còn nữa
nơi ba bỏ lại. Bởi thánh đường
bị bom dội vỡ giờ là thánh đường
của cây. Tôi quỳ gối bên ba để thấy
bao xa tôi có thể chìm. Ba có biết con là ai không,
Ba? Nhưng câu trả lời không bao giờ đến. Câu trả lời
là lỗ đạn trên lưng ba, máu tràn ra
hoà vào nước biển. Ba nằm thật yên, tôi nghĩ
ba có thể là ba của bất kỳ đứa trẻ nào,
như một cái chai màu lục dạt vào
dưới chân thằng bé, đựng một năm cuộc đời
nó chưa bao giờ chạm đến. Tôi chạm vào
tai ba. Chẳng ích gì. Cổ của ba
bầm tím. Tôi lật người ba lại. Đối diện
ba. Thánh đường hiện ra trong đôi mắt màu biển đen.
Không phải khuôn mặt tôi nhưng là khuôn mặt tôi sẽ mang
khi tôi hôn từ biệt những người tôi yêu trước khi đi ngủ:
như khi tôi khép môi ba lại
bằng môi của tôi và bắt đầu
chìm xuống một cách tín cẩn.
Tôi như một cậu bé ngoan
Xốc ba ra khỏi nước tràn sóng bay
Tóc ba tôi kéo vệt dài
Khắc lên cát trắng hình hài khớp tay
Phố xa bờ đã tàn phai
Nhà hoang bom đạn đổi thay thánh đường
Chỉ còn cây lá vấn vương
Quỳ bên ba, tưởng tôi chìm thật xa
Con là ai, biết không Ba?
Vọng vang biển nước, máu ba tuôn tràn
Vết đạn lưng áo bạo tàn
Ba nằm yên lặng chẳng màng đến con
Lẽ nào ba chẳng của con
Như chai xanh lục lăn tròn đến chân
Chứa cả năm tháng vô ngần
Vẫn chưa chạm đến những phần cho con
Ba ơi hãy tỉnh giùm con
Giật tai vô ích, xoay tròn nhìn lên
Thánh đường sâu thẫm mắt đen
Không như ba nữa nhưng hoài vấn vương
Mỗi tối tạm biệt người thương
Tôi hôn như tưởng tượng môi ba còn
Khép lại lần cuối ba hôn
Thành tâm chìm đắm nụ hôn tôi dành
Như một người con thảo, tôi kéo cha
Lên khỏi nước, tóc cha tuột trên bờ cát trắng
Những đốt tay lằn một vệt dài
Mà sóng vội vã ùa vào xoá dấu.
Vì thành phố nơi xa kia bãi biển
Đã không còn là chỗ chúng tôi từng.
Vì thánh đường bom nay chỉ còn lại
Thánh đường của cây cối câm lặng đứng.
Tôi quỳ xuống bên người, muốn cha thấy
Tôi chìm sâu biết mấy.
“Ba nhận ra con không, Ba?”
Nhưng lời đáp mãi mãi chẳng thành câu.
Lời đáp là viên đạn găm trên lưng
Đang tràn đầy nước biển.
Cha bất động, tôi ngờ cha là cha của bất kỳ ai
Được tìm thấy như chai xanh dạt bãi
Chứa một năm con chưa hề chạm tới.
Tôi chạm vành tai cha.
Vô ích thôi.
Tôi lật cha lại.
Để đối mặt với nó.
Với ngôi thánh đường ẩn trong đôi mắt
Đen như biển.
Khuôn mặt
Không phải của tôi – nhưng khuôn mặt tôi sẽ mang
Để hôn lên môi tất cả người tình:
Cũng như tôi lấy môi mình niêm phong môi cha
Và bắt đầu
Công việc thuỷ chung của người đang chết chìm.
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.