Thơ » Nga » Nikolai Nekrasov
Đăng bởi Tung Cuong vào Hôm nay 19:06
Вот парадный подъезд. По торжественным дням,
Одержимый холопским недугом,
Целый город с каким-то испугом
Подъезжает к заветным дверям;
Записав свое имя и званье,
Разъезжаются гости домой,
Так глубоко довольны собой,
Что подумаешь — в том их призванье!
А в обычные дни этот пышный подъезд
Осаждают убогие лица:
Прожектеры, искатели мест,
И преклонный старик, и вдовица.
От него и к нему то и знай по утрам
Всё курьеры с бумагами скачут.
Возвращаясь, иной напевает «трам-трам»,
А иные просители плачут.
Раз я видел, сюда мужики подошли,
Деревенские русские люди,
Помолились на церковь и стали вдали,
Свесив русые головы к груди;
Показался швейцар. «Допусти», — говорят
С выраженьем надежды и муки.
Он гостей оглядел: некрасивы на взгляд!
Загорелые лица и руки,
Армячишка худой на плечах,
По котомке на спинах согнутых,
Крест на шее и кровь на ногах,
В самодельные лапти обутых
(Знать, брели-то долгонько они
Из каких-нибудь дальних губерний).
Кто-то крикнул швейцару: «Гони!
Наш не любит оборванной черни!»
И захлопнулась дверь. Постояв,
Развязали кошли пилигримы,
Но швейцар не пустил, скудной лепты не взяв,
И пошли они, солнцем палимы,
Повторяя: «Суди его бог!»,
Разводя безнадежно руками,
И, покуда я видеть их мог,
С непокрытыми шли головами...
А владелец роскошных палат
Еще сном был глубоким объят...
Ты, считающий жизнью завидною
Упоение лестью бесстыдною,
Волокитство, обжорство, игру,
Пробудись! Есть еще наслаждение:
Вороти их! в тебе их спасение!
Но счастливые глухи к добру...
Не страшат тебя громы небесные,
А земные ты держишь в руках,
И несут эти люди безвестные
Неисходное горе в сердцах.
Что тебе эта скорбь вопиющая,
Что тебе этот бедный народ?
Вечным праздником быстро бегущая
Жизнь очнуться тебе не дает.
И к чему? Щелкоперов забавою
Ты народное благо зовешь;
Без него проживешь ты со славою
И со славой умрешь!
Безмятежней аркадской идиллии
Закатятся преклонные дни:
Под пленительным небом Сицилии,
В благовонной древесной тени,
Созерцая, как солнце пурпурное
Погружается в море лазурное,
Полосами его золотя, —
Убаюканный ласковым пением
Средиземной волны, — как дитя
Ты уснешь, окружен попечением
Дорогой и любимой семьи
(Ждущей смерти твоей с нетерпением);
Привезут к нам останки твои,
Чтоб почтить похоронною тризною,
И сойдешь ты в могилу... герой,
Втихомолку проклятый отчизною,
Возвеличенный громкой хвалой!..
Впрочем, что ж мы такую особу
Беспокоим для мелких людей?
Не на них ли нам выместить злобу? —
Безопасней... Еще веселей
В чем-нибудь приискать утешенье...
Не беда, что потерпит мужик;
Так ведущее нас провиденье
Указало... да он же привык!
За заставой, в харчевне убогой
Всё пропьют бедняки до рубля
И пойдут, побираясь дорогой,
И застонут... Родная земля!
Назови мне такую обитель,
Я такого угла не видал,
Где бы сеятель твой и хранитель,
Где бы русский мужик не стонал?
Стонет он по полям, по дорогам,
Стонет он по тюрьмам, по острогам,
В рудниках, на железной цепи;
Стонет он под овином, под стогом,
Под телегой, ночуя в степи;
Стонет в собственном бедном домишке,
Свету божьего солнца не рад;
Стонет в каждом глухом городишке,
У подъезда судов и палат.
Выдь на Волгу: чей стон раздается
Над великою русской рекой?
Этот стон у нас песней зовется —
То бурлаки идут бечевой!..
Волга! Волга!.. Весной многоводной
Ты не так заливаешь поля,
Как великою скорбью народной
Переполнилась наша земля, —
Где народ, там и стон... Эх, сердечный!
Что же значит твой стон бесконечный?
Ты проснешься ль, исполненный сил,
Иль, судеб повинуясь закону,
Всё, что мог, ты уже совершил, —
Создал песню, подобную стону,
И духовно навеки почил?..
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày Hôm nay 19:06
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào Hôm nay 22:07
Kia là thềm cửa chính vào nhà quan,
Dịp lễ hội to dềnh dang, trang trọng,
Tâm lý nô lệ nhiễm trong máu nặng,
Nỗi sợ ăn sâu, cả thành phố này
Đi xe thăm những cửa uy quyền ngay;
Ghi sổ nhập tên mình và tước hiệu,
Khách ra về thấy lâng lâng, dễ chịu,
Hài lòng về bản thân đến độ khiến ta
Phải nghĩ rằng, họ làm tròn thiên chức đây mà!
Còn ngày thường, bên cửa vào lộng lẫy
Người vây kín, mặt mày nhầu nhĩ vậy:
Nào kẻ bày dự án, người lo chạy việc làm,
Ông già tuổi xế chiều cùng bà lão mất chồng.
Sáng, thư ký lông nhông chạy suốt,
Giao xong giấy tờ, quay về nghêu ngao hót,
Còn vài người thỉnh cầu khóc lóc, than thân.
Đã có lần tôi thấy những nông dân,
Toàn người Nga từ các miền quê xa tít,
Làm dấu thánh từ xa, hướng về nhà thờ hết,
Họ gục đầu, tóc trùm ngực một màu hung;
Người gác cửa ra. “Xin phép vào”, - dân xin,
Mặt lộ vẻ khổ đau thêm hy vọng.
Người gác cửa săm soi: khách tang thương bộ dạng!
Mặt và tay chân nắng sạm ngăm ngăm,
Trên vai là chiếc áo cũ được mang,
Đeo chiếc bị trên lưng còng sụn xuống,
Cổ đeo thánh giá, máu hai chân dồn cứng,
Chân đi giày bện những vỏ cây
(Ta biết rằng, họ đi đường đã nhiều ngày
Đến từ các tỉnh xa xôi nào đó).
Nghe tiếng hét với người gác cửa: “Mau đuổi họ!
Ông chủ không ưa dân đen rách rưới đâu!”
Và cửa sập vào. Đành đứng đợi ít lâu,
Nhóm mugich móc xu ra cho người gác cửa,
Họ không nhận tiền, cũng không cho ai vào nữa,
Tốp nông dân quay đi, trời nắng lửa thiêu nung
Họ cầu trời lên án người gác luôn,
Tay vung vảy tỏ ý đang bất lực,
Và một khi, tôi còn nhìn họ thực,
Đầu để trần, không mũ, bước chân đi…
Còn ông quan chủ dinh thự xa hoa kia
Vẫn đang ngủ say sưa quên trời đất…
Anh coi cuộc đời đáng tị ghen, ao ước
Là say mê thích nịnh hót, trẽn trơ,
Thói trăng hoa, tham ăn uống, bạc cờ,
Hãy tỉnh ngộ! Còn một niềm vui khác:
Hãy gọi họ quay về! Họ cậy nhờ anh tất!
Nhưng ai no rồi, thì không thấy điều tốt, không nghe…
Sấm trên trời cao chẳng khiến anh lo,
Vì sấm trần gian trong tay anh nắm chặt,
Và những kẻ vô danh thật
Mang nỗi đau không lối thoát trong lòng.
Anh nghĩ sao về nỗi khổ nhức nhối khôn cùng,
Dân nghèo đói liên can gì tới anh đã?
Cuộc sống lướt trôi qua hối hả
Không cho anh tỉnh ngộ để hưởng bất tận ngày vui.
Mà tỉnh để làm gì? Trò tiêu khiển của đám bút nô thôi
Anh coi là quyền lợi của nhân dân trước hết;
Không cần lợi quyền ấy, anh sống trong vinh hiển
Và một mai sẽ chết hưởng vinh quang!
Êm đềm hơn cả miền quê Arcadia thiên đàng
Tháng ngày lụi tàn của anh rồi khép lại.
Dưới bầu trời xứ Sisilia lôi cuốn mãi,
Trong bóng cây hương thơm ngát chào mời,
Ngắm nhìn ánh dương rực rỡ trên trời
Chìm sâu nơi nước trong xanh biếc,
Từng vệt sáng nhuộm vàng cho biển -
Đắm mình trong tiếng hát êm đềm
Con sóng trên Địa Trung Hải, - giống trẻ em,
Anh thiếp đi trong vòng tay âu yếm
Cả gia tộc thương yêu và quý mến
(Đang chờ mong anh chết đi ngay);
Hài cốt anh rồi được chuyển về đây,
Để tổ chức lễ tang trang trọng,
Anh sẽ xuống mồ…như anh hùng trong mộng
Bị quê hương nguyền rủa âm thầm,
Nhưng được tôn vinh bằng ca tụng tưng bừng
Và nói chung, cớ sao ta dựng dậy nhân vật ấy
Chỉ vì những con người nhỏ bé vậy? -
Có nên trút giận xuống đầu họ luôn
Có cách an toàn hơn… mà lại vui hơn
Là tìm kiếm một niềm vui đâu đó…
Mất gì đâu khi dân cầy chịu khổ:
Chính thiên mệnh đưa ta tới đây, thấy đã quen!
Khi ở trạm gác, lúc quán rượu nghèo hèn
Dân nghèo đói tu rượu đến đồng rúp cuối,
Rồi dấn bước ăn xin trên đường suốt
Và nỉ non. Ôi Đất mẹ thương yêu
Hãy chỉ cho tôi nơi cư trú ở đâu,
Tôi chưa thấy một vùng trời nào tất,
Nơi người gieo hạt và gìn giữ đất,
Nơi nông dân Nga không than khóc, rên la?
Họ khóc than ngoài ruộng, khắp nẻo đường xa
Họ gào khóc trong trại giam, nhà ngục,
Tay bị khoá, chân mang xiềng nặng trịch,
Họ than thân trong nhà xấy lúa, cạnh cây rơm,
Dưới gầm xe ngựa, nơi đồng cỏ, ngủ qua đêm;
Khóc nức nở trong lều riêng nát thiệt
Chẳng vui nhìn ánh sáng của Chúa, khi vầng dương xuất hiện;
Tiếng khóc than vang vọng khắp nơi nơi,
Bên thềm toà án, lâu đài cao vút tận trời,
Hãy bước ra sông Volga: tiếng nỉ non vang dội,
Trên mặt nước dòng sông của nước Nga vĩ đại?
Tiếng kêu than ở ta thành bài hát than thân
Khi người kéo thuyền gò lưng kéo xà lan!..
Ôi Volga! Ôi Volga! Mùa xuân đến thật
Nước sông đầy không tưới cho đồng đất,
Không khí tang tóc trĩu nặng của toàn dân
Bao trùm lên khắp chốn quê hương, -
Người ở đâu, ở đấy nghe vang oán thán…
Ôi tiếng ca thán làm ta tan nát
Tiếng rên la của anh nói hết điều gì
Anh có tỉnh ra? Bầu nhiệt huyết tràn trề
Hay, anh đầu hàng tuân theo số phận
Tất những gì trong khả năng, anh làm tròn nhất, -
Viết lên bài ca, nghe như tiếng khóc than
Và tinh thần mãi mãi được tôn vinh?..
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.