Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Nga
2 bài trả lời: 1 bản dịch, 1 thảo luận

Đăng bởi Tung Cuong vào 17/07/2026 10:13, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 22:06

Поэт и гражданин

Гражданин (входит):
Опять один, опять суров,
Лежит — и ничего не пишет.

Поэт:
Прибавь: хандрит и еле дышит —
И будет мой портрет готов.

Гражданин:
Хорош портрет! Ни благородства,
Ни красоты в нем нет, поверь,
А просто пошлое юродство.Лежать умеет дикий зверь…

Поэт:
Так что же?

Гражданин:
Да глядеть обидно.

Поэт:
Ну, так уйди.

Гражданин:
Послушай: стыдно!Пора вставать!
Ты знаешь сам,Какое время наступило;
В ком чувство долга не остыло,
Кто сердцем неподкупно прям,
В ком дарованье, сила, меткость,
Тому теперь не должно спать…

Поэт:
Положим, я такая редкость,
Но нужно прежде дело дать.

Гражданин:
Вот новость! Ты имеешь дело,
Ты только временно уснул,
Проснись: громи пороки смело…

Поэт:
А! знаю: «Вишь, куда метнул!»
Но я обстрелянная птица.
Жаль, нет охоты говорить.
(Берет книгу)
Спаситель Пушкин! — Вот страница:
Прочти — и перестань корить!

Гражданин (читает):
«Не для житейского волненья,
Не для корысти, не для битв,
Мы рождены для вдохновенья,
Для звуков сладких и молитв».

Поэт (с восторгом):
Неподражаемые звуки!..
Когда бы с Музою моей
Я был немного поумней,
Клянусь, пера бы не взял в руки!

Гражданин:
Да, звуки чудные… ура!
Так поразительна их сила,
Что даже сонная хандра
С души поэта соскочила.
Душевно радуюсь — пора!
И я восторг твой разделяю,
Но, признаюсь, твои стихи
Живее к сердцу принимаю.
ПоэтНе говори же чепухи!
Ты рьяный чтец, но критик дикий.
Так я, по-твоему, — великий,
Повыше Пушкина поэт?
Скажи пожалуйста?!.

Гражданин:
Ну, нет!
Твои поэмы бестолковы,
Твои элегии не новы,
Сатиры чужды красоты,
Неблагородны и обидны,
Твой стих тягуч. Заметен ты,
Но так без солнца звезды видны.
В ночи, которую теперь
Мы доживаем боязливо,
Когда свободно рыщет зверь,
А человек бредет пугливо, —
Ты твердо светоч свой держал,
Но небу было неугодно,
Чтоб он под бурей запылал,
Путь освещая всенародно;
Дрожащей искрою впотьмах
Он чуть горел, мигал, метался.
Моли, чтоб солнца он дождался
И потонул в его лучах!

Нет, ты не Пушкин. Но покуда
Не видно солнца ниоткуда,
С твоим талантом стыдно спать;
Еще стыдней в годину горя
Красу долин, небес и моря
И ласку милой воспевать…

Гроза молчит, с волной бездонной
В сиянье спорят небеса,
И ветер ласковый и сонный
Едва колеблет паруса, —
Корабль бежит красиво, стройно,
И сердце путников спокойно,
Как будто вместо корабля
Под ними твердая земля.
Но гром ударил; буря стонет,
И снасти рвет, и мачту клонит, —
Не время в шахматы играть,
Не время песни распевать!
Вот пес — и тот опасность знает
И бешено на ветер лает:
Ему другого дела нет…
А ты что делал бы, поэт?
Ужель в каюте отдаленной
Ты стал бы лирой вдохновенной
Ленивцев уши услаждать
И бури грохот заглушать?

Пускай ты верен назначенью,
Но легче ль родине твоей,
Где каждый предан поклоненью
Единой личности своей?
Наперечет сердца благие,
Которым родина свята.
Бог помочь им!.. а остальные?
Их цель мелка, их жизнь пуста.
Одни — стяжатели и воры,
Другие — сладкие певцы,
А третьи… третьи — мудрецы:
Их назначенье — разговоры.
Свою особу оградя,
Они бездействуют, твердя:
«Неисправимо наше племя,
Мы даром гибнуть не хотим,
Мы ждем: авось поможет время,
И горды тем, что не вредим!»
Хитро скрывает ум надменный
Себялюбивые мечты,
Но… брат мой! кто бы ни был ты,
Не верь сей логике презренной!
Страшись их участь разделить,
Богатых словом, делом бедных,
И не иди во стан безвредных,
Когда полезным можешь быть!
Не может сын глядеть спокойно
На горе матери родной,
Не будет гражданин достойный
К отчизне холоден душой,
Ему нет горше укоризны…
Иди в огонь за честь отчизны,
За убежденье, за любовь…
Иди и гибни безупречно.
Умрешь не даром: дело прочно,
Когда под ним струится кровь…

А ты, поэт! избранник неба,
Глашатай истин вековых,
Не верь, что не имущий хлеба
Не стоит вещих струн твоих!
Не верь, чтоб вовсе пали люди;
Не умер бог в душе людей,
И вопль из верующей груди
Всегда доступен будет ей!
Будь гражданин! служа искусству,
Для блага ближнего живи,
Свой гений подчиняя чувству
Всеобнимающей Любви;
И если ты богат дарами,
Их выставлять не хлопочи:
В твоем труде заблещут сами
Их животворные лучи.
Взгляни: в осколки твердый камень
Убогий труженик дробит,
А из-под молота летит
И брызжет сам собою пламень!

Поэт:
Ты кончил?.. чуть я не уснул.
Куда нам до таких воззрений!
Ты слишком далеко шагнул.
Учить других — потребен гений,
Потребна сильная душа,
А мы с своей душой ленивой,
Самолюбивой и пугливой,
Не стоим медного гроша.
Спеша известности добиться,
Боимся мы с дороги сбиться
И тропкой торною идем,
А если в сторону свернем —
Пропали, хоть беги со света!
Куда жалка ты, роль поэта!
Блажен безмолвный гражданин:
Он, Музам чуждый с колыбели,
Своих поступков господин,
Ведет их к благодарной цели,
И труд его успешен, спор…

Гражданин:
Не очень лестный приговор.
Но твой ли он? тобой ли сказан?
Ты мог бы правильней судить:
Поэтом можешь ты не быть,
Но гражданином быть обязан.
А что такое гражданин?
Отечества достойный сын.
Ах! будет с нас купцов, кадетов,
Мещан, чиновников, дворян,
Довольно даже нам поэтов,
Но нужно, нужно нам граждан!
Но где ж они? Кто не сенатор,
Не сочинитель, не герой,
Не предводитель, не плантатор,
Кто гражданин страны родной?
Где ты? откликнись! Нет ответа.
И даже чужд душе поэта
Его могучий идеал!
Но если есть он между нами,
Какими плачет он слезами!!.
Ему тяжелый жребий пал,
Но доли лучшей он не просит:
Он, как свои, на теле носит
Все язвы родины своей.

.......................
.......................
Гроза шумит и к бездне гонит
Свободы шаткую ладью,
Поэт клянет или хоть стонет,
А гражданин молчит и клонит
Под иго голову свою.Когда же…
Но молчу. Хоть мало,
И среди нас судьба являла
Достойных граждан… Знаешь ты
Их участь?.. Преклони колени!..
Лентяй! смешны твои мечты
И легкомысленные пени!
В твоем сравненье смыслу нет.
Вот слово правды беспристрастной:
Блажен болтающий поэт,
И жалок гражданин безгласный!

Поэт:
Не мудрено того добить,
Кого уж добивать не надо.
Ты прав: поэту легче жить —
В свободном слове есть отрада.
Но был ли я причастен ей?
Ах, в годы юности моей,
Печальной, бескорыстной, трудной,
Короче — очень безрассудной, —
Куда ретив был мой Пегас!
Не розы — я вплетал крапиву
В его размашистую гриву
И гордо покидал Парнас.
Без отвращенья, без боязни
Я шел в тюрьму и к месту казни,
В суды, в больницы я входил.
Не повторю, что там я видел…
Клянусь, я честно ненавидел!
Клянусь, я искренно любил!
И что ж?.. мои послышав звуки,
Сочли их черной клеветой;
Пришлось сложить смиренно руки
Иль поплатиться головой…
Что было делать? Безрассудно
Винить людей, винить судьбу.
Когда б я видел хоть борьбу,
Бороться стал бы, как ни трудно,
Но… гибнуть, гибнуть… и когда?
Мне было двадцать лет тогда!
Лукаво жизнь вперед манила,
Как моря вольные струи,
И ласково любовь сулила
Мне блага лучшие свои —
Душа пугливо отступила…
Но сколько б ни было причин,
Я горькой правды не скрываю
И робко голову склоняю
При слове «честный гражданин».
Тот роковой, напрасный пламень
Доныне сожигает грудь,
И рад я, если кто-нибудь
В меня с презреньем бросит камень.
Бедняк! и из чего попрал
Ты долг священный человека?
Какую подать с жизни взял
Ты — сын больной больного века?..
Когда бы знали жизнь мою,
Мою любовь, мои волненья…
Угрюм и полон озлобленья,
У двери гроба я стою…

Ах, песнею моей прощальной
Та песня первая была!
Склонила Муза лик печальный
И, тихо зарыдав, ушла.
С тех пор не часты были встречи:
Украдкой, бледная, придет
И шепчет пламенные речи,
И песни гордые поет.
Зовет то в города, то в степи,
Заветным умыслом полна,
Но загремят внезапно цепи —
И мигом скроется она.
Не вовсе я ее чуждался,
Но как боялся! как боялся!
Когда мой ближний утопал
В волнах существенного горя —
То гром небес, то ярость моря
Я добродушно воспевал.
Бичуя маленьких воришек
Для удовольствия больших,
Дивил я дерзостью мальчишек
И похвалой гордился их.
Под игом лет душа погнулась,
Остыла ко всему она,
И Муза вовсе отвернулась,
Презренья горького полна.
Теперь напрасно к ней взываю —
Увы! сокрылась навсегда.
Как свет, я сам ее не знаю
И не узнаю никогда.
О Муза, гостьею случайной
Являлась ты душе моей?
Иль песен дар необычайный
Судьба предназначала ей?
Увы! кто знает? рок суровый
Всё скрыл в глубокой темноте.
Но шел один венок терновый
К твоей угрюмой красоте…


1855

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Công dân (bước vào):
Lại một mình, lại trông khó đăm đăm,
Chỉ nằm suốt, mà không viết lách.

Nhà thơ:
Thở thoi thóp, xin nói thêm, trông u uất -
Và có ngay bức vẽ chân dung tôi.

Công dân:
Đẹp quá thôi! Vẻ cao thượng chẳng thấy rồi,
Nét đẹp đẽ có gì đâu, xin tin chắc
Mà đơn giản chỉ làm trò ngơ ngác.
Giỏi nằm dài một chú thú hoang…

Nhà thơ:
Thế thì đã sao?

Công dân:
Nhìn thấy càng phát ngượng.

Nhà thơ:
Vậy anh cứ đi khỏi đây cũng được.

Công dân:
Hãy nghe đây, thấy hổ thẹn làm sao!
Thức dậy thôi! chính anh biết từ lâu,
Ngay lúc này là thời kì nào vậy;
Ai có ý thức nghĩa vụ còn nguyên đấy,
Trái tim ai không mua chuộc nổi, bướng bỉnh, chẳng đổi thay,
Ai có sức mạnh, ngòi bút sắc bén, tài năng,
Muốn giờ này trốn đời đi ngủ - không được phép…

Nhà thơ:
Thì cứ coi tôi là trường hợp hiếm,
Vì trước tiên tôi cần việc làm thôi.

Công dân:
Tin mới đây! Anh đang có công việc rồi,
Anh chỉ ngủ đi vài chốc lát,
Thôi dậy nhé, hãy can đảm vạch ra bao tội ác…

Nhà thơ:
À biết rồi: “Anh nhắm đúng ai liền!”
Nhưng tôi là chim từng bị trúng tên,
Thật tiếc quá, Tôi không còn hứng nói.
(Cầm sách)
Vị cứu tinh là Puskin! - Trang sách đó:
Anh đọc đi đừng trách móc lôi thôi!

Công dân (đọc):
“Không phải vì những xúc động trong đời,
Chẳng vì vụ lợi. Cũng không vì trận đánh,
Ta sinh ra để đón nguồn cảm hứng,
Cho những thanh âm ngọt ngào và tiếng nguyện cầu”.

Nhà thơ (vẻ phấn khích):
Những thanh âm không bắt chước được đâu!..
Giá tôi có Nàng Thơ của tôi đúng lúc
Tôi láu lỉnh, tinh ranh hơn một chút,
Tôi xin thề, tôi đã không cầm bút lên tay!

Công dân:
Phải, những âm thanh kì diệu. Ura!
Sức mạnh của chúng sao mà kinh ngạc
Đến mức tâm trạng sầu u, mơ ngủ thực
Biến mất khỏi tâm hồn của nhà thơ ngay.
Tôi thật lòng vui sướng - Đến lúc này!
Tôi chia sẻ niềm vui cùng anh vậy,
Nhưng, thơ ca của anh, xin nói thật,
Cảm nhận rằng, chạm tận trái tim tôi rất sâu.

Nhà thơ:
Đừng nói ra những chuyện nhảm nhí mau!
Anh là bạn đọc nhiệt tình, nhưng phê phán kém xa.
Vậy theo anh, thì hoá ra tôi là người vĩ đại,
Là nhà thơ đứng cao hơn Pushkin thì phải?
Đúng không? mời anh nghe thử xem!

Công dân:
Ôi, không đâu!
Trường ca của anh còn rắc rối làm sao,
Những bài ai ca của anh không có gì mới hết,
Thơ trào phúng thiếu đi vẻ đẹp,
Thiếu sự thanh cao, ý xúc phạm, mếch lòng,
Thơ còn nặng nề. Người đọc bắt đầu chú ý đi lùng
Nhưng cũng giống như bao vì tinh tú
Khi trên trời không có vầng dương, thì anh hiện rõ.
Trong bóng đêm tối đặc mịt mùng,
Khi chúng ta sống nốt trong tâm trạng hãi hùng,
Khi thú dại đang tung hoành gào thét,
Còn con người lầm lũi bước đi trong sợ khiếp,
Anh kiên định giữ chắc tay ngọn đuốc của mình,
Nhưng trời cao không muốn ngọn đuốc này,
Để nó cháy bùng trong bão táp,
Để nó chiếu cho đường toàn dân được sáng;
Bằng ngọn lửa còn run rẩy khi tối sáng chẳng rõ ràng
Nó mới nhen lên, khi tắt, khi sáng, chập chờn.
Hãy cầu cho nó chờ được đến giờ mặt trời mọc
Và hoà tan trong ánh dương sáng rực!

Không, anh không phải là Pushkin.
Nhưng lúc mặt trời không tìm đâu thấy,
Tài năng vậy, mà ngủ thì xấu hổ đấy;
Còn hổ thẹn hơn trong thời khắc gian nan,
Vẻ đẹp đồng ruộng, bầu trời, biển cả mênh mang,
Và sự âu yếm của người yêu, anh cất lời lên ca tụng…

Khi giông tố nín câm, biển sâu trong tiếng sóng
Cùng bầu trời ganh đua lúc trời quang,
Và làn gió ngái ngủ với dịu dàng
Làm lay động cánh buồm nhè nhẹ, -
Khi tàu chạy êm đềm, đẹp đẽ,
Và trái tim khách lữ hành thấy bình yên,
Dường như thay cho con tàu chạy êm êm
Ta tưởng đáy tàu là nền đất cứng.
Nhưng khi sấm đánh, bão giông gầm rú,
Và lưới bị rách, cột buồm bị bẻ cong, -
Giờ đâu phải khi nhàn rỗi đánh cờ không”
Không phải lúc gào lên bao bài hát!
Kia con chó còn biết mối hiểm nguy gần sát
Và điên cuồng sủa theo trận cuồng phong:
Chó không có việc gì khác để làm chăng
Còn anh, anh làm gì, ơi chàng thi sỹ?
Trong ca bin biệt lập riêng, không có lẽ,
Anh ôm cây đàn cảm hứng tràn trề
Ru ngủ đôi tai những kẻ biếng lười
Và đánh át đi tiếng gầm bão táp?

Dù anh có trung thành cùng thiên chức,
Anh có giúp Tổ quốc dễ thở hơn chăng,
Ở đất nước mà hầu như ai cũng như ai
Đều chỉ tôn thờ bản thân mình trước?
Những trái tim thiện lương coi thiêng liêng là Tổ quốc
Thì đếm được trên đầu ngón tay.
Xin Chúa phù hộ họ! Còn những kẻ khác thì sao đây?
Mục đích của họ tầm thường, Cuộc đời sao trống rỗng.
Kẻ thì chỉ biết vét vơ, trộm cắp,
Người khác là những ca sĩ tụng ca,
Còn hạng thứ ba… Nhà hiền triết là hạng thứ ba:
Thiên chức của họ là nói suông sướng miệng.
Cái thân xác mình - luôn khư khư bảo vệ,
Họ chẳng làm gì, mà suốt ngày lặp lại lặp đi:
“Loài người hư hỏng hết cách chữa rồi,
Ta không muốn mình lìa đời vô ích,
Ta chờ đợi: nhỡ thờI gian cứu giúp,
Và tự hào rằng: không bức hại ai!”
Khôn ranh che giấu trí óc kiêu căng
Những mơ ước mang đầy lòng ích kỉ,
Nhưng.. bạn hỡi, dù anh là ai đi nữa,
Đừng có tin cái logic đớn hèn này!
Hãy biết sợ sẻ chia phận đời của họ ngay,
Những người mồm miệng nhanh, việc chân tay chậm chạp,
Và đừng đứng về phía người vô hại,
Khi ta có thể làm người có ích được ngay!
Người con không thể vô cảm, đứng khoanh tay
Trước nỗi đau của cha mẹ
Một công dân xứng danh không thể
Có tâm hồn thờ ơ với Tổ quốc chung,
Anh ta không có sự trách móc nào đắng cay hơn…
Hãy xông vào lửa cháy vì thanh danh đất nước,
Vì niềm tin, với tình yêu tha thiết,
Hãy bước lên, và phải chết xứng danh con người,
Phải hy sinh không vô ích là việc bền vững suốt đời
Vì sự nghiệp sáng ngời, máu luôn rơi xối xả…

Còn anh, nhà thơ, được chúa trời chọn lựa,
Hãy truyền lan những chân lí muôn đời,
Đừng tin điều người nghèo không có cái ăn rồi
Không đáng để cây đàn tiên tri rung lời ca tụng!
Đừng tin rằng, con người hoàn toàn sa sút,
Ngọn lửa Chúa chưa bao giờ tắt trong lòng mọi người,
Và tiếng kêu than từ trái tim người có một đức tin thôi
Chỉ có Ngài mới hiểu thật!
Hãy là công dân! đem tài sức hiến dâng cho nghệ thuật,
Hãy sống vì quyền lợi của chúng dân,
Biết bắt tình cảm làm chủ tài năng
Dâng cho Tình thương bao la muôn loài muôn vật;
Và nếu anh có nhiều tài năng thật,
Đừng bận tâm phô bày trước mặt người dân:
Trong lao động của anh
Sẽ rực rỡ ánh sáng trưng giàu sức sống.
Bạn hãy nhìn, tảng đá rắn vỡ vụn thành mảnh con,
Khi người lao động nghèo đập tan vỡ nó,
Còn dưới chiếc búa bay lên tung toé
Chính là ngọn lửa bắn phun ra!

Nhà thơ:
Anh nói xong chưa?.. tôi suýt ngủ gật mà.
Những đòi hỏi quá là cao như thế!
Với chúng tôi - anh đi xa quá.
Muốn dạy người khác: cần có tài năng,
Cần đến tâm hồn mạnh mẽ luôn,
Chúng tôi với tâm hồn biếng lười như vậy,
Hay tự ái và luôn sợ sệt đấy,
Chúng tôi không đáng giá một chinh.
Luôn vội vàng tìm đến lợi danh!
Sợ bị bỏ rơi ngay trên đường cái,
Nên cứ bước theo đường mòn cũ mãi
Còn nếu ta có rẽ đến một nơi -
Là xong đời, chỉ còn nước chạy khỏi gầm trời!
Ôi, thân phận nhà thơ sao mà thương hại!
May cho ai là công dân im lặng,
Anh ta không quen nàng thơ từ lúc nằm nôi,
Người làm chủ các hành động của mình rồi
Dẫn họ đi tới mục tiêu đầy cao thượng,
Và công việc họ tiến nhanh, thịnh vượng…

Công dân:
Lời phán xét không được quá ngọt lành
Nhưng của anh ư? Hay do anh nhắc?
Anh có thể xét suy sao cho đúng đắn:
Có thể anh không thành được nhà thơ,
Nhưng bắt buộc phải là một công dân.
Thế công dân là gì đấy?
Là người con xứng danh của Tổ quốc vậy.
Ôi, chúng ta có lắm nhà buôn, học viên sỹ quan,
Có quá nhiều chức quan, quý tộc, thị dân,
Mà ngay số nhà thơ cũng đông đáng kể,
Nhưng ta cần công dân, cần công dân trước hết!
Nhưng họ đâu? Ai không phải thượng nghị viên
Không phải nhà văn, không phải chủ đồn điền,
Không phải anh hùng, không là lãnh đạo,
Ai là công dân của quê hương yêu dấu?
Họ ở đâu? hãy đáp! Chẳng thấy trả lời.
Và đến cả tâm hồn nhà thơ thấy xa vời
Cái lí tưởng này mạnh mẽ vậy!
Nhưng nếu có công dân trong chúng ta đấy,
Anh ta sẽ khóc ra nước mắt gì!!
Anh được giao số phận nặng nề,
Nhưng anh không đòi phận mình tốt hơn thế:
Anh mang hết trên thân thể
Mọi vết thương lở loét của quê hương.

.......................
.......................
Giông bão gào thét, và đẩy tới vực sâu
Con thuyền tự do mong manh, rách nát,
Nhà thơ rủa nguyền, ít ra còn than khóc,
Còn công dân im lặng, cúi gằm đầu.
Trong vòng nô lệ đã chìm sâu,
Đến khi.. Thôi, tôi lặng im. Dù thưa thật,
Đã đến thăm chúng ta là số phận
Những công dân xứng danh… Anh biết chưa
Số phận của họ?.. Hãy quỳ gối xuống nghe!..
Đồ biếng nhác! Ước mơ của anh sao hài hước
Và những trách móc không hề nghiêm túc!
Cách anh so sánh chẳng có ý nghĩa gì
Đây mới là lời chân lý công bằng:
May cho nhà thơ chỉ nói lăng nhăng, sáo rỗng,
Thật đáng thương người công dân im lặng!

Nhà thơ:
Hay ho gì, đánh ngã một người,
Đánh họ tiếp thì còn gì hay nữa.
Anh nói phải, nhà thơ sống dễ thở-
Khi có tự do ngôn luận với niềm vui ngay.
Nhưng tôi hưởng chăng sự an ủi này?
Ôi trời hỡi, những ngày tôi trẻ tuổi,
Thật buồn tủi, khó khăn, không vụ lợi,
Nói gọn là, tôi hết sức dại khờ, -
Khi Pegasus (Pegas) của tôi còn nhiệt huyết cơ!
Tôi không kết hoa hồng, mà kết tầm ma bỏng rát
Vào bờm tung bay của Pegasus
Và kiêu kiêu rời đi khỏi Parnassus (Parnas) luôn
Không khinh thường, cũng chẳng hãi hùng,
Tôi vào tù, và đến pháp trường nơi xử tử,
Đến bệnh viện, vào toà, đều từng cả,
Thôi không nhắc, tôi thấy gì ở đây
Tôi xin thề, tôi căm giận thẳng ngay!
Tôi xin thề, tôi chân thành yêu mến!
Và rồi sao? Khi họ nghe tiếng thơ tôi bàn đến
Họ quy tôi tội vu khống bôi đen;
Đành phải cầm lòng, yên vị, chịu bó tay
Hay phải trả bằng ngay mạng sống…
Làm gì nhỉ! Sao mà phi lý gớm
Quy tội con người, quy lỗi số mình,
Giá như tôi nhìn thấy cuộc đấu tranh,
Tôi sẽ tham gia, dù khó khăn hết mức,
Nhưng, chết hả, chết ư, chết vào lúc?
Khi đó tôi mới hai chục tuổi đời,
Cuộc sống mời gọi tiến lên giảo hoạt rồi,
Như các đợt sóng biển trồi lên vẫy gọi,
Và tình yêu hứa hẹn bao điều thật ngọt
Bao nhiêu đặc quyền thấy tốt vô cùng -
Tâm hồn lui đi e ngại, hãi hùng…
Nhưng dù có nguyên nhân gì đi nữa,
Tôi không giấu che sự thật cay đắng quá
Và cúi đầu xuống thấy ngại ngùng
Khi nghe từ “công dân thiện lương“.
Ngọn lửa định mệnh, ngọn lửa nung vô ích
Cho đến nay còn thiêu đốt tôi trong ngực,
Và tôi vui, nếu như được một người
Ném đá vào tôi với sự coi thường.
Thật bất hạnh! Và vì cái gì mà anh chà đạp
Nghĩa vụ thiêng liêng của con người vậy?
Anh nhận được gì từ cuộc sống ban cho
Mà thành người con ốm yếu của thế kỷ ốm đau?
Giá mọi người biết được cuộc sống nơi tôi vậy,
Tình yêu của tôi, bao xúc động của tôi khi ấy,
Mặt cau cau, ngùn ngụt cháy căm hờn,
Khi tôi đứng bên lối mở vào mộ phần…

Ôi, bài hát đầu tiên của tôi năm ấy
Chính là khúc ca vĩnh biệt tôi vậy!
Nàng Thơ gục mặt xuống, buồn đau
Và khóc lên rưng rức, sau đi khỏi.
Từ lúc đó, không hay gặp nhau nữa:
Mỗi khi đến, kín đáo, mặt tái xanh,
Và thầm thì những lời nói nhiệt thành,
Và miệng hát những bài ca kiêu hãnh.
Kêu gọi đến với thảo nguyên, thành phố,
Đầy dự định cao quý thiêng liêng,
Nhưng bất ngờ, vang lên tiếng xích xiềng-
Và nháy mắt, nàng đi liền biến mất.
Với nàng, tôi không hoàn toàn xa lánh,
Nhưng tôi kinh sợ! sao thấy hãi kinh!
Khi người đồng loại của tôi đắm chìm
Trong sóng khổ đau từng cơn xô đẩy-
Khi thì sấm trên trời, khi biển khơi giận dữ
Được tôi ca ngợi tình nguyện tự nhiên.
Khi đánh roi đám trộm cắp thiếu niên,
Để cho trộm lớn hài lòng nhanh nhất,
Tôi đắc ý làm các em nhỏ ngạc nhiên vì táo bạo thật
Và lấy làm tự hào lời họ khen tôi.
Ách tháng năm nặng nề, tâm hồn trùng xuống rồi,
Nó nguội lạnh dần cùng mọi thứ,
Và nàng Thơ quay lưng đi vĩnh viễn,
Mang trong lòng sự khinh miệt đắng cay,
Giờ tôi gọi nàng chỉ phí công thay
Than ôi! nàng ẩn mình ngay mãi mãi.
Như ánh sáng, chính tôi không biết nàng nữa.
Và cũng không nhận ra được nàng rồi
Ôi nàng Thơ, là người khách tình cờ thôi
Đã đến với tâm hồn tôi thăm viếng?
Hay quà khác thường do bài ca mang đến
Số phận có định sẵn với nàng chăng?
Hỡi ôi! ai biết được? số phận thật nghiêm
Đã giấu đi tất cả trong bóng đêm dầy đặc.
Nhưng chỉ có một vòng hoa gai sắc
Là hợp vẻ đẹp nghiêm khắc của nàng…


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Phân tích bài thơ “Nhà thơ và Công dân” của Nekrasov

Phân tích bài thơ “Nhà thơ và Công dân” của Nekrasov

Phần lớn các tác phẩm của Nekrasov được viết theo thể loại thơ trữ tình công dân. Hơn thế nữa, trong nhiều tác phẩm, ông trực tiếp bày tỏ quan điểm của mình về vai trò của nhà thơ trong xã hội và về nghĩa vụ công dân của người nghệ sĩ. Những quan điểm ấy được trình bày đầy đủ nhất trong bài thơ “Nhà thơ và Công dân” (1855).

Bài thơ được xây dựng dưới hình thức một cuộc đối thoại giữa Nhà thơ và Công dân, thực chất là sự phản ánh những suy ngẫm của chính tác giả.

Tác phẩm mở đầu bằng những lời trách móc của Công dân đối với Nhà thơ, người đang sống nhàn rỗi, lãng phí thời gian. Nhà thơ biện minh cho sự thụ động của mình bằng cách thừa nhận sự nhỏ bé của bản thân trước thiên tài Pushkin và cho rằng mình sẽ không bao giờ đạt tới những đỉnh cao sáng tạo như ông.

Công dân thừa nhận điều đó, nhưng nói rằng khi mặt trời lặn (ý chỉ Pushkin), trên bầu trời sẽ bừng sáng những vì sao, ngăn bóng tối bao trùm cho đến bình minh kế tiếp. Dù thơ của Nhà thơ còn nhiều khiếm khuyết, anh vẫn có bổn phận phải sáng tác, bởi trong tâm hồn anh vẫn còn lưu giữ một phần ngọn lửa thiêng liêng. Là một “người được trời tuyển chọn”, nhà thơ trước hết phải quan tâm đến đất nước và nhân dân mình.

Đáp lại bài diễn thuyết đầy cảm hứng ấy, Nhà thơ tuyên bố rằng mục đích của mình là đạt được danh tiếng. Mọi việc làm và hành động của anh đều phục vụ mục tiêu đó. Việc thực hiện nghĩa vụ công dân sẽ khiến anh chệch khỏi con đường đã chọn.

Để phản bác, Công dân thốt lên câu nói trung tâm của toàn bộ tác phẩm, về sau trở thành một câu châm ngôn nổi tiếng:

-Là nhà thơ, có thể, anh không thành,
Nhưng công dân, bắt buộc phải xứng danh.

(-Là nhà thơ, - anh có thể không thành,
Nhưng bắt buộc là công dân trước đã.)
-Anh có thể không thành được nhà thơ,
Nhưng bắt buộc phải là một công dân.)

Ông khẳng định rằng địa vị xã hội hay thân phận của một con người chẳng có ý nghĩa gì nếu người đó thờ ơ với số phận của đất nước mình. Ông đau xót thừa nhận rằng trong số những người đương thời hầu như không còn những con người như thế. Còn những ai nhìn thấy cảnh khốn cùng của nhân dân thì lại sợ không dám nói lên sự thật.

Cảm động trước những lời ấy, Nhà thơ kể lại câu chuyện đời mình. Thuở thanh niên, ông không biết sợ hãi, tự do lên án những thói hư tật xấu của xã hội bằng thơ ca. Trong công việc ấy, nàng Thơ (Muse) luôn đồng hành với ông. Nhưng thay vì nhận được lòng biết ơn của mọi người, ông chỉ gặp sự chế giễu và những cuộc bức hại. Sự thật mà ông nói ra chẳng ai cần đến.

Nỗi sợ bị xã hội lên án đã khiến Nhà thơ tránh né những đề tài gai góc, chuyển sang ca ngợi những việc làm và công trạng tầm thường. Điều đó giúp ông có kế sinh nhai và một cuộc sống yên ổn. Nhưng đổi lại, ông đã đánh mất sự ưu ái của Nàng Thơ, và nàng đã rời bỏ ông mãi mãi.

Chỉ sau nhiều năm tháng, ông mới hiểu rằng Nàng Thơ không dung thứ những sự tô hổng giả tạo. Vẻ đẹp của nàng được tôn lên hơn cả bởi “vòng gai”.

Bài thơ “Nhà thơ và Công dân” có ý nghĩa đặc biệt quan trọng để hiểu tư tưởng trung tâm trong sáng tác của Nekrasov. Theo ông, việc phụng sự “nghệ thuật thuần tuý” không chỉ vô ích mà còn có hại. Nhà thơ phải ý thức được trách nhiệm công dân của mình. Chỉ có ý thức trách nhiệm công dân mới giúp nhà thơ phát huy trọn vẹn và làm cho tài năng sáng tạo của mình ngày càng vững mạnh.

(Theo nguồn: Стихи.ру Анализ стихотворения Поэт и гражданин Некрасова;
Có sự hỗ trợ của ChatGPT)

CHÚ THÍCH
Phần 2
Bốn câu mở đầu là trích từ bài thơ nổi tiếng của Alexander Pushkin «Поэт и толпа» (Nhà thơ và đám đông). Nekrasov chủ ý mượn quan niệm “nghệ thuật vị nghệ thuật” của Pushkin để mở màn cuộc tranh luận.
Phần 4
Не умер бог в душе людей: Nekrasov không bàn thần học mà nói về lương tri và đức tin đạo đức vẫn còn trong con người.
Свой гений подчиняя чувству Всеобнимающей Любви: Всеобнимающая Любовь viết hoa trong nguyên bản, gần như một khái niệm triết học - Tình yêu bao trùm muôn người, tình yêu nhân loại.

стан безвредных: rất đắt. стан là “phe, hàng ngũ”. безвредные không chỉ là “người vô hại”, mà là những kẻ chỉ lo không đụng chạm ai, không dám làm gì. Đây là lời phê phán tầng lớp trí thức thụ động.
Phần 5

Все язвы родины своей: язва là vết loét, vết thương mưng mủ, không chỉ là “vết thương”. Nekrasov cố ý dùng hình ảnh đau đớn ấy để nói rằng người công dân chân chính coi mọi nỗi đau của Tổ quốc như chính những vết loét trên cơ thể mình.
Phần 6

Pegasus (Пегас): Ngựa thần có cánh trong thần thoại Hy Lạp, biểu tượng truyền thống của thi ca. Hình ảnh “kết hoa lên bờm Pegasus” thường chỉ việc tô điểm cho thơ ca. Nekrasov cố ý nói mình không kết hoa hồng mà kết cây tầm ma lên bờm Pegasus, ngụ ý thơ ông không nhằm ca ngợi vẻ đẹp thuần tuý mà phản ánh những đau khổ và gai góc của cuộc sống.

Не розы — я вплетал крапиву: một hình ảnh rất hay. Nhà thơ không dùng hoa hồng để trang điểm thi ca, mà dùng cây tầm ma (крапива) — loài cây gai gây rát bỏng khi chạm vào. Ý là thơ ông không nhằm làm đẹp mà nhằm gây đau, thức tỉnh lương tri.
Покидал Парнас: Parnassus là ngọn núi của các thi thần trong thần thoại Hy Lạp, tượng trưng cho thế giới thơ ca thuần tuý. “Rời bỏ Parnassus” nghĩa là từ bỏ thứ nghệ thuật chỉ biết cái đẹp để bước vào cuộc sống đầy đau khổ.

Phần 8
“Венок терновый” là vòng gai – hình ảnh chiếc vòng gai của Chúa Kitô, biểu tượng của sự hy sinh, đau khổ và tử vì đạo. Nekrasov muốn nói: nếu Nàng Thơ của ông có được đội một vòng hoa, thì đó không phải vòng nguyệt quế của vinh quang, mà là vòng gai của khổ đau. Đó cũng là tư tưởng xuyên suốt của bài thơ: thi ca chân chính không đem lại vinh hiển, mà đòi hỏi sự dấn thân và chấp nhận đau khổ.

(Theo nguồn: Goldlit.org; Stih.ru, có sự trợ giúp của ChatGPT)


Chưa có đánh giá nào
Trả lời