Thơ » Nga » Nikolai Nekrasov » Ông già Giá băng mũi đỏ (1864) » Phần một: Cái chết của một nông dân
Đăng bởi Tung Cuong vào Hôm nay 06:03
Как водится, в яму спустили,
Засыпали Прокла землей;
Поплакали, громко повыли,
Семью пожалели, почтили
Покойника щедрой хвалой.
Сам староста, Сидор Иваныч,
Вполголоса бабам подвыл
И «мир тебе, Прокл Севастьяныч!—
Сказал,— благодушен ты был,
Жил честно, а главное: в сроки,
Уж как тебя бог выручал,
Платил господину оброки
И подать царю представлял!»
Истратив запас красноречья,
Почтенный мужик покряхтел:
«Да, вот она жизнь человечья!»—
Прибавил — и шапку надел.
«Свалился… а то-то был в силе!..
Свалимся… не минуть и нам!..»
Еще покрестились могиле
И с богом пошли по домам.
Высокий, седой, сухопарый,
Без шапки, недвижно-немой,
Как памятник, дедушка старый
Стоял на могиле родной!
Потом старина бородатый
Задвигался тихо по ней,
Ровняя землицу лопатой
Под вопли старухи своей.
Когда же, оставивши сына,
Он с бабой в деревню входил:
«Как пьяных, шатает кручина!
Гляди-тко!..» — народ говорил.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày Hôm nay 06:03
Rồi đến khi thả xuống mộ áo quan,
Rắc đất lên trên phủ kín;
Tiếng khóc lóc, tiếng gào thét lớn,
Người ta tỏ tình thương người mất, nhắc tên
Người chết rồi bằng hết cách ngợi khen.
Chính lý trưởng, ông Xìdor Ivanưch
Cũng ái ngại phụ hoạ cùng phụ nữ,
“Cầu cho con yên nghỉ Prokl Xevastianuwch ơi!
Ông nói: - Anh là người tốt trên đời,
Sống ngay thẳng, điều chính là, thường đúng hạn,
Chúa phù hộ anh nhiều lần thoát nạn,
Đóng tô cho chủ chẳng chậm một ngày,
Nộp thuế cho Sa hoàng đủ đầy ngay!”
Dốc hết vốn nói năng ra thể hiện,
Vị trường thôn tôn kính ho lên một tiếng:
“Và đời người sao mà đến vô thường!”-
Ông nói thêm rồi đội mũ lên đầu luôn.
“Anh ngã gục… mà vốn đang mạnh khoẻ!..
Trước sau chúng ta rồi theo nhau đi cả!..”
Mọi người làm lễ thánh vái ngôi mồ,
Rồi nhân danh Chúa, lần lượt ra về.
Dáng cao lớn, gầy gò, tóc bạc,
Đầu để trấn, lặng câm, bất động,
Như pho tượng, đứng đó vị cha già
Bên cạnh mộ đứa con yêu quý trong nhà!
Rồi ông lão cùng bộ râu dài thượt,
Đi nhẹ nhàng dọc theo hai bên mộ,
Dùng xẻng san cho đất mặt bằng đều
Trong tiếng than rầu rĩ của bà già.
Rồi để con nằm lại nơi nghĩa địa,
Hai người già trở về làng, bước nhẹ:
“Buồn đau làm họ như say rượu, vẹo xiêu,
Nhìn mà xem!” - dân chúng bảo nhau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.