Thơ » Nga » Nikolai Nekrasov » Ai là người hạnh phúc ở nước Nga » Phần 1 » Chương 4: Người hạnh phúc
Đăng bởi Tung Cuong vào 13/05/2025 05:27
Глядеть весь город съехался,
Как в день базарный, пятницу,
Через неделю времени
Ермил на той же площади
450. Рассчитывал народ.
Упомнить где же всякого?
В ту пору дело делалось
В горячке, второпях!
Однако споров не было,
И выдать гроша лишнего
Ермилу не пришлось.
Еще — он сам рассказывал —
Рубль лишний, чей бог ведает!
Остался у него.
460. Весь день с мошной раскрытою
Ходил Ермил, допытывал:
Чей рубль? да не нашел.
Уж солнце закатилося,
Когда с базарной площади
Ермил последний тронулся,
Отдав тот рубль слепым...
Так вот каков Ермил Ильич. —
«Чуден! — сказали странники. —
Однако знать желательно —
470. Каким же колдовством
Мужик над всей округою
Такую силу взял?»
— Не колдовством, а правдою.
Слыхали про Адовщину,
Юрлова князя вотчину? —
«Слыхали, ну так что ж?»
— В ней главный управляющий
Был корпуса жандармского
Полковник со звездой,
480. При нем пять-шесть помощников,
А наш Ермило писарем
В конторе состоял.
Лет двадцать было малому,
Какая воля писарю?
Однако для крестьянина
И писарь человек.
К нему подходишь к первому,
А он и посоветует
И справку наведет;
490. Где хватит силы — выручит,
Не спросит благодарности,
И дашь, так не возьмет!
Худую совесть надобно —
Крестьянину с крестьянина
Копейку вымогать.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 13/05/2025 05:27
Cả thành phố đổ hết về trung tâm xem,
Đúng vào ngày thứ sáu, có chợ phiên,
Vừa hay sau một tuần vừa kết thúc,
Ermil có mặt trên quảng trường đúng lúc
450. Mọi người đều tính toán thế này,
Liệu ông còn nhớ hết từng người ở đâu ngay?
Vì khi làm việc này trong hôm ấy
Lúc vội vã, nháo nhào lên hết thảy!
Tuy nhiên không hề thấy chuyện cãi tranh,
Ermil cũng không hề gặp vụ nào căng
Trả một xu thừa cho ai hết.
Theo lời ông ngồi kể tiếp,
Vẫn còn thừa một rúp - có trời biết của ai! -
Là tiền thừa ông còn giữ trong người.
460. Suốt ngày với chiếc ví còn mở sẵn
Ermil đi khắp nơi hỏi thẳng:
Một rúp của ai? Mà chẳng thấy trả lời.
Mặt trời chiều đã lặn mất tăm rồi,
Khi từ quảng trường chợ phiên vừa thôi họp,
Ermil là người cuối cùng ra khỏi chợ,
Gặp mấy người mù, ông tặng họ tiền ngay…
Đấy Ermil là người như thế này đây”.
“Ông thật tuyệt! - nhóm chu du nhận xét. -
Tuy nhiên, người ta muốn biết -
470. Có phép thần nào thật diễn ra ngay
Người nông dân này làm sao có trong tay
Sức mạnh thu phục cả vùng này rộng lớn?”
“Không phải tại phép thần, mà là sự thật lôi cuốn.
Các vị có nghe về Adopshina,
Khu di sản của bá tước Iurlop chưa?”
“Đã từng nghe, nhưng có chuyện gì xảy ra nhỉ?”
Ở đấy, quản trị trưởng là một vị
Chỉ huy cả một đơn vị cảnh sát quốc gia
Là quân nhân - một đại tá có sao,
480. Giúp việc ông có năm sáu người đấy chứ
Còn Ermilo của ta là viên thư kí
Làm việc trong một văn phòng.
Tuổi độ hai mươi còn trẻ không,
Viên thư kí này có biết bao nghị lực?
Tuy nhiên, đối với người nông dân thực
Thì thư kí cũng là một con người.
Có ai tìm anh ta trước nhất rồi,
Anh ta sẽ có lời khuyên nhủ
Và tiến hành tìm thông tin đầy đủ;
490. Ai có đủ năng lực, anh ta giúp đỡ luôn,
Anh ta không đòi phải cảm ơn,
Mà dù đưa, anh ta đâu có nhận!
Phải có lương tâm tối đen, táng tận -
Nông dân mới bóp nặn, ăn không
Từng kôpếch một của nông dân.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.