Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Văn Lý
Đăng bởi hongha83 vào 22/11/2025 21:02
渠江兜嶺長流峙,
滄海桑田幾度更。
國勢豈終憑險固,
天心應亦厭紛爭。
英雄往事空懷古,
宇宙塵清久戢兵。
故壘如今半刊削,
秋容淡淡見高清。
Cừ giang đâu lĩnh trường lưu trĩ,
Thương hải tang điền kỷ độ canh.
Quốc thế khởi chung bằng hiểm cố,
Thiên tâm ưng diệc yếm phân tranh.
Anh hùng vãng sự không hoài cổ,
Vũ trụ trần thanh cửu tập binh.
Cố luỹ như kim bán san tước,
Thu dung đạm đạm kiến cao thanh.
Sông làm hào chắn, núi làm luỹ che, cứ mãi chảy trôi và mãi cao vời
Mà bãi biển nương dâu đã mấy lần thay đổi
Há rằng thế nước chỉ dựa vào sự hiểm trở của núi non mà bền vững sao
Lòng trời cũng chán ghét cuộc phân tranh liên miên
Anh hùng, việc cũ chỉ lưu lại niềm hoài cổ suông mà thôi
Vũ trụ đã trở lại thanh bình, việc binh đã nghỉ từ lâu
Đến nay chiến luỹ xưa đã bị bạt đi một nửa
Vẻ thu dìu dịu hiện trời thu trong xanh
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 22/11/2025 21:02
Núi còn cao ngất sông còn trôi
Bãi biển nương dâu mấy độ rồi
Nước vững phải đâu nhờ đất hiểm
Phân tranh chẳng hợp với lòng trời
Anh hùng việc cũ thành hoài cổ
Trời đất thanh bình, chinh chiến thôi
Luỹ cũ chỉ còn trơ gạch vụn
Sắc thu vời vợi nhuộm xanh trời
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.