Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Văn Dinh
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 29/11/2025 12:37
Nhớ năm năm bảy Bác vào thăm
Xóm Cửa quê con Bác nghỉ chân
Bác dặn trồng cây ngăn gió bão
Cát vàng từ đó nẩy mầm xuân
Dân chài ra biển trông vào bãi
Bao bọc làng thôn một dải rừng
Những hàng cây Bác - ngàn tay vẫy
Ngoắt cánh buồm xa gọi nắng hừng
Giữa cơn bom đạn hoen màu cát
Những hàng cây Bác chở che ta
Giữa nắng trưa hè nung bỏng rát
Bóng mát ru yên mọi mái nhà.
Nghe hàng dương vi vu bên bãi
Dân biển đêm đêm nhớ Bác Hồ
Nhớ Bác đã mang về tất cả
Biển trời và áo ấm cơm no
Dẫu từ nay vắng Bác, Bác ơi!
Hàng cây mãi mãi vẫn xanh tươi
Ngàn năm toả bóng soi quê cát
Chặn gió khơi xa đỡ sóng dồi
Cây đứng lặng cùng ta ngẫm nghĩ
Người trồng cây nay đã đi xa
Có phải cây - như lòng lắng xuống
Nhớ ơn người che mát đời ta.
Lòng Bác đã in vào xóm Cửa
Của dân chài ven biển quê con
Có mẹ đêm ngồi bên ảnh Bác
Mái đầu phơ quyện khói hương trầm.
Miếng cá thu thơm mùi biển mặn
Đặt lên cúng Bác nhớ công ơn
Biết Bác quen tương cà xứ Nghệ
Thương dân chưa đủ miếng cơm ngon
Bóng Bác in trên những ngọn buồm
Hoà trong sắc nắng buổi chiều hôm
Ngời trên mặt biển nghìn tia sáng
Bỗng dịu lòng ta giữa sóng cồn
Bát ngát rừng cây dọc bãi dài
Tắm hồn ta trong gió ban mai
Đêm biển động, cây thành ánh sáng
Làm ngọn đèn soi những xóm chài…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.