Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Quang Hà
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 18/11/2025 22:41
Phải gió mùa đông khắc nghiệt?
Phải đất mùa đông khô cằn?
Để cho lá rụng, trơ cành
Riêng tôi không tin là vậy
Có một mùa đông, năm ấy
Chúng tôi trở lại bưng biền
Men triền dốc đá nghiêng nghiêng
Đi tìm nấm mồ người bạn
Đá trơn bàn chân lạnh cóng
Gió lùa, tê buốt đôi tay
Mưa bay, mưa bay, mưa bay
Áo ướt răng run cầm cập
Đây rồi, mộ anh, nấm đất
Thương anh nằm lại giữa rừng
Chúng tôi, bốn đứa, rưng rưng
Lặng nhìn mộ anh, không nói
Lá vàng rơi,
Cơ hồ lá rơi không mỏi
Mộ anh lá đầy thêm mãi
Đắp lên, thành chiếc chăn vàng
Lần ấy bỗng dưng tôi hiểu
Vì sao lá rụng mùa đông
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.