Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Sân ga chiều cuối năm (1) » Sân ga chiều cuối năm
Anh đứng lặng giữa chiều rơi nhạt nắng
Lá lao xao kể chuyện cũ chưa tàn
Bầu trời vẫn xanh mà lòng anh hoang hoải
Những mùa yêu đong đầy, rồi cũng hoá tro than.
Em nép mình trong phố đông tấp nập
Nhìn dòng người hối hả bước qua nhau
Có những cái chạm tay vội vàng không níu
Có những ánh mắt buồn mà chẳng thể kêu đau.
Anh từng nghĩ tình yêu là vĩnh viễn
Như cánh buồm căng gió giữa đại dương
Như con suối trôi qua ngàn lớp đá
Mà đâu ngờ… sóng cũng có hồi buông.
Em từng mơ về một ngôi nhà nhỏ
Nơi bình yên ươm nắng dưới hàng cây
Những hoàng hôn tựa vai nhau lặng lẽ
Giấc mơ nào rồi cũng hoá gió bay.
Anh và em, hai đường thẳng song song
Cứ tưởng chạm vào nhau rồi chung lối
Nhưng cuộc đời như bàn tay sắp đặt
Chia hai người về hai phía xa xôi.
Viết cho anh, cho em, cho tất cả
Những kẻ yêu mà chẳng thể bên nhau
Để thấy rằng tình yêu là điều đẹp nhất
Dù có khi… chỉ là giấc mộng ban đầu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.