Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 09/09/2026 18:41, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 09/09/2026 18:43, số lượt xem: 79

Những ngày trở lại trường,
Cổng trường vừa hé mở,
Tấm bảng tên thân thuộc
Vẫn đứng đó bao năm.
Con đường quen trước ngõ
Dẫn bước chân âm thầm,
Mà nghe lòng chợt thấy
Một trời xưa trở về.

Sân trường còn nguyên vẹn
Những ô gạch thân quen,
Gốc phượng già đứng lặng
Dang bóng mát bên thềm.
Mấy hàng cây xanh biếc
Rì rào gọi mùa sang,
Vài chiếc lá rơi xuống
Nằm im trên lối vàng.

Dãy phòng học phía trước
Cửa sổ mở đón ngày,
Hành lang dài hun hút
Vẫn tiếng bước chân này.
Chiếc bảng đen cuối lớp
Còn dấu phấn hôm qua,
Bàn ghế nằm ngay ngắn
Như chờ những người xa.

Góc cầu thang quen thuộc,
Bức tường cũ rêu phong,
Những ô cửa im tiếng
Đón nắng xuống sân trường.
Chiếc ghế đá năm cũ
Vẫn nằm dưới tán cây,
Nơi từng bao câu chuyện
Đã gửi lại tháng ngày.

Có tiếng trống vang lên
Từ cuối sân vọng lại,
Một âm thanh rất đỗi
Mà thân thuộc vô cùng.
Bao gương mặt áo trắng
Lại ríu rít ngoài sân,
Những bước chân vội vã
Chạy qua miền thanh xuân.

Mấy chiếc xe đạp dựng
Nghiêng nghiêng cạnh hàng rào,
Ba lô trên vai áo,
Tiếng gọi nhau lao xao.
Một nhóm người đứng đợi
Bên bậc thềm đầu sân,
Tiếng cười vang khe khẽ
Xé tan buổi sớm trong.

Bồn hoa bên cửa lớp
Vẫn nở những mùa hoa,
Một nhành cây nghiêng xuống
Chạm mái tóc đi qua.
Cây phượng từng đỏ lửa
Mỗi độ tháng năm về,
Giờ chỉ còn xanh lá
Mà lòng đã tái tê.

Bảng tin bên văn phòng
Dán lịch học mới tinh,
Những dòng tên lớp mới
Nằm ngay ngắn lặng thinh.
Góc sân nơi chào cờ
Cờ đỏ vẫn tung bay,
Bao thế hệ học sinh
Đã đứng dưới nơi này.

Rồi tiếng loa buổi sáng
Vang giữa khoảng trời xanh,
Lời thầy cô nhắc nhở
Theo gió bay quanh sân.
Có những điều rất nhỏ
Ta chẳng nhớ hôm nào,
Đến hôm nay trở lại
Bỗng thương đến nghẹn ngào.

Năm cuối rồi đấy nhỉ?
Nghe một tiếng mà đau.
Dãy hành lang trước mặt
Bỗng dài hơn ngày nào.
Mười hai năm đèn sách
Tưởng vẫn còn rất lâu,
Nào ngờ trang cuối sách
Đã thấp thoáng phía sau.

Mười hai năm đi học,
Ta đã lớn từ đây.
Từ chiếc bàn đầu lớp
Đến những mùa chia tay.
Từ bài thơ còn vụng
Đến những giấc mơ dài,
Từ lần đầu mặc áo trắng
Đến năm cuối hôm nay.

Hỡi ôi, thời gian ấy
Nhanh tựa một cơn mưa,
Chưa kịp nhìn hàng phượng
Mà mùa hạ đã qua.
Chưa kịp ngồi thật lâu
Trên chiếc ghế đá này,
Đã nghe trong tiếng trống
Một ngày sắp chia tay.

Có đôi lần ta ước
Kim đồng hồ chậm thôi,
Đừng vội vàng quay mãi
Để tuổi trẻ xa rồi.
Cho sân trường ở lại
Thêm một chút trong tim,
Cho tiếng cười bè bạn
Đừng hoá thành lặng im.

Cho ta còn được thấy
Nắng rơi trên hành lang,
Thấy bóng cây nghiêng xuống
Trên nền gạch đỏ vàng.
Cho ta còn nghe được
Tiếng giảng bài trong lớp,
Tiếng phấn khô trên bảng,
Tiếng ghế kéo lao xao.

Cho ta còn được đứng
Giữa sân trường mỗi sớm,
Nghe tiếng chim trên tán
Gọi một ngày bình yên.
Được nhìn tà áo trắng
Chạy vội dưới hàng cây,
Và biết rằng khoảnh khắc
Này chẳng thể nào thay.

Những ngày trở lại trường
Không chỉ là bắt đầu,
Mà còn là lần cuối
Của một thời rất sâu.
Lần cuối ngồi trong lớp,
Lần cuối gọi tên nhau,
Lần cuối nghe tiếng trống
Trước một mùa xa nhau.

Vì thế, hãy cố gắng
Cho trọn vẹn năm này.
Đừng để mai ngoảnh lại
Thấy mình từng buông tay.
Mỗi bài học hôm nay,
Mỗi giờ học miệt mài,
Sẽ thành từng viên gạch
Xây con đường tương lai.

Hãy bước qua năm cuối
Bằng tất cả niềm tin.
Dẫu bài thi phía trước
Có những lúc nhọc mình.
Dẫu đêm dài sách vở,
Dẫu áp lực đầy vai,
Xin đừng quên phía trước
Là một khoảng trời dài.

Rồi một ngày nào đó,
Ta sẽ rời nơi này.
Cánh cổng trường khép lại
Sau một buổi chia tay.
Ta đi về phía trước,
Mang theo cả sân trường,
Mang theo hàng phượng đỏ,
Mang theo một mái trường.

Mang theo tiếng trống cũ,
Mang theo những mùa thi,
Mang theo lời thầy dặn,
Mang theo tuổi xuân thì.
Mang theo chiếc ghế đá,
Dãy lớp học thân quen,
Mang theo bao gương mặt
Chẳng dễ gặp lại thêm.

Mai này dù đi tới
Bao thành phố xa xôi,
Có thể đời thay đổi
Bao ngả rẽ cuộc đời,
Nhưng chỉ cần nghe lại
Một tiếng trống ngân vang,
Có lẽ ta sẽ nhớ
Một sân trường năm ấy.

Nhớ cổng trường buổi sớm,
Nhớ hàng phượng cuối sân,
Nhớ ô cửa lớp học,
Nhớ tiếng nói ân cần.
Nhớ bảng đen, phấn trắng,
Nhớ những buổi tan trường,
Nhớ một thời áo trắng
Đẹp đến mức vấn vương.

Nhưng hôm nay còn đó,
Ta hãy sống hết mình.
Hãy học và hãy ước,
Hãy giữ lấy niềm tin.
Hãy để từng ngày tháng
Nở rực giữa sân trường,
Để khi rời mái lớp
Không tiếc một đoạn đường.

Chào năm học mới nhé,
Chào một mùa thanh xuân!
Chào hàng cây trước lớp,
Chào tiếng trống ngân vang!
Chào những trang vở mới,
Chào những ước mơ xanh,
Chào năm cuối cấp —
Chào một lần trưởng thành.

Mai này khi trở lại,
Nếu sân trường vẫn đây,
Xin đứng bên gốc phượng,
Nhìn nắng phủ hàng cây.
Có thể người đã khác,
Có thể lớp đã thay,
Nhưng trong tim ta vẫn
Có một thời ở đây.

Và nếu ai hỏi rằng:
Thanh xuân đẹp nhất đâu?
Ta chẳng cần suy nghĩ,
Chỉ mỉm cười thật lâu:

“Thanh xuân là sân trường,
Là áo trắng ban mai,
Là tiếng trống vào lớp,
Là những ngày miệt mài.
Là bè bạn bên cạnh,
Là thầy cô ân cần,
Là năm cuối đứng lại
Trước ngưỡng cửa trưởng thành.”

Những ngày trở lại trường —
Xin đừng vội đi qua.
Hãy sống từng khoảnh khắc,
Hãy yêu từng mái nhà.
Bởi một ngày rất gần,
Khi cánh cổng khép rồi,
Ta mới hiểu sân trường
Quý hơn những lời thôi.

Chào năm học mới nhé!
Chào niềm tin phơi phới!
Chào những mùa hoa nở
Sau bao tháng ngày chờ!
Năm cuối — xin cố gắng,
Xin cháy hết thanh xuân,
Để ngày mai ngoảnh lại,
Ta tự hào: đã từng
Được sống những tháng năm,
Dưới mái trường thân thuộc,
Giữa bè bạn âm thầm.

Đã từng nghe tiếng trống
Gọi buổi sớm đến trường,
Đã từng ngồi bên cửa,
Nhìn nắng trải hành lang.

Đã từng trong sân vắng
Đuổi theo những mùa xanh,
Đã từng bên gốc phượng
Gửi một trời mộng lành.

Đã từng cùng bè bạn
Cười vang giữa sân trường,
Rồi một ngày chợt hiểu
Tiếng cười ấy vấn vương.

Đã từng mang cặp sách
Đi qua những mùa thi,
Đã từng bao lần mỏi
Vẫn chẳng chịu bước lui.

Đã từng có những tối
Trang vở thức cùng đèn,
Có những ngày áp lực
Vẫn tự nhủ: cố lên!

Đã từng sợ thất bại,
Sợ những bước đường xa,
Nhưng rồi ta vẫn bước,
Vẫn tin ở chính ta.

Đã từng nghe thầy dặn
Giữa một buổi tan trường:
“Đường đời còn rất rộng,
Hãy vững bước lên đường.”

Để rồi mai phía trước
Là những ngả chia xa,
Mỗi người đi một hướng,
Mỗi người một phương trời.

Cánh cổng trường khép lại,
Tiếng trống cũng xa dần,
Hành lang xưa ở lại
Trong ký ức âm thầm.

Ta mang theo tất cả —
Một khoảng trời học sinh,
Mang theo màu áo trắng,
Mang theo tuổi thanh xuân.

Nếu mai này ngoảnh lại,
Giữa muôn nẻo cuộc đời,
Xin đừng quên đã có
Một thời đẹp đến thế.

Một thời ta còn trẻ,
Một thời chẳng ngại ngần,
Một thời cùng nhau bước
Dưới mái trường thân thương.

Và nếu đời có hỏi:
“Thanh xuân của bạn đâu?”
Ta sẽ cười mà đáp:
“Ở sân trường năm nào.”

Nơi hàng cây còn nhớ
Những bước chân chúng mình,
Nơi chiếc ghế đá cũ
Cất giùm bao tâm tình.

Nơi bảng đen, cửa lớp,
Nơi tiếng phấn rơi đều,
Nơi một thời áo trắng
Đã dệt thành thương yêu.

Ta tự hào — đã từng
Có một thời như thế,
Từng học, từng ước vọng,
Từng khóc, cười, say mê.

Và tự hào hơn nữa
Vì giữa tuổi thanh xuân,
Ta đã không đứng lại
Trước những bước gian truân.

Mai này dù đi mãi
Về phía những chân trời,
Xin giữ trong lồng ngực
Một sân trường — một thời.

Bởi có những nơi chốn
Càng xa lại càng gần,
Có những ngày đã cũ
Càng nhớ lại càng thương.

Và có một mái trường
Dẫu năm tháng đổi thay,
Vẫn nằm nguyên trong nhớ —
Như thanh xuân còn đây.

7/9/2026