Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Ánh sáng từ sau cơn mưa
Em vừa chạm ngõ tuổi mười tám
Tuổi đôi mươi khẽ mở cửa đời mình
Trước mắt em là bao điều rất lạ
Những ngã rẽ còn mờ phía chân mây xanh.
Sinh nhật đến – em biết chứ, em ơi
Như một tiếng chuông ngân lên rất khẽ
Báo cho em: thời gian vừa đi tiếp
Em đã sang rồi một tuổi mới tinh khôi.
Một độ tuổi vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ
Vừa mong manh, vừa đủ sức lớn lên
Có lúc em ngây thơ như nắng sớm
Có khi buồn như gió cuối triền đêm.
Em biết mình chưa phải là hoàn hảo
Còn vụng về trong nghĩ ngợi, yêu thương
Nhưng em tin trái tim còn đủ lửa
Để đi xa qua những nẻo đời thường.
Tuổi mới đến, em mong gì nhiều lắm
Chỉ mong lòng còn giữ được niềm vui
Giữ hy vọng giữa những ngày thử thách
Giữ bình yên khi gió nổi giữa đời.
Em tự chúc mình – lời chúc không ồn ã
Chỉ âm thầm như hạt nắng trên vai
Rằng sẽ sống chân thành hơn mỗi bữa
Sẽ kiên cường hơn trước những đổi thay.
Chào tuổi mới, có điều gì đẹp nhất?
Em mỉm cười: “Đẹp lắm, phải không anh?”
Khi mùa xuân vừa về trong ánh mắt
Và trong em, tuổi mới cũng vừa xanh.
Em là nhành hoa nhỏ của mùa xuân
Chưa rực rỡ nhưng mang mầm hy vọng
Mùa xuân ấy có bao điều rộng lớn
Những ước mơ đang thức dậy âm thầm.
Em mong mình biết cố gắng nhiều hơn
Biết đứng dậy sau những lần vấp ngã
Biết mỉm cười khi đời chưa ưu đãi
Biết dịu dàng với chính trái tim em.
Thành công ư? – em xem là duyên phận
Cứ hết mình rồi để gió tuỳ bay
Chỉ mong sống sao cho không hổ thẹn
Với thanh xuân đang ở lại hôm nay.
Tuổi mười tám – em không xin rực rỡ
Chỉ xin lòng đủ sáng để đi xa
Đủ yêu thương, đủ tin vào phía trước
Đủ bình yên giữa những tháng năm qua.
Mừng sinh nhật – em thì thầm rất khẽ
Như nói cùng chính mình ở trong gương:
“Chúc em nhé, một tuổi đời mới mẻ
Nhiều hạnh phúc trên mọi nẻo yêu thương…”
11h - 11h34p, ngày 2 tháng 1 năm 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.