Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Lời ca gửi gió » Lời ca gửi gió
Ôi! Lại những là lời mắng đó,
Những âm thanh cắt lòng như gió mùa đông,
Lạnh buốt qua từng khe ký ức,
Rơi xuống đời ai, như giọt mưa rỉ máu.
Thật là cay nghiệt,
Thật là tổn thương tinh thần làm sao,
Mỗi chữ ném ra,
Như một viên sỏi rơi vào mặt hồ tâm hồn,
Từng vòng tròn loang mãi, loang mãi,
Không biết bao giờ mới yên.
Lại là lời mắng đó, ư?
Vẫn chỉ là lời chửi rủa không thương tiếc,
Như thể thế gian này chẳng còn chỗ cho dịu dàng.
Người ta đâu có hiểu,
Người bị mắng rơi vào trầm cảm đâu,
Im lặng giữa đêm,
Ôm nỗi đau như ôm một chiếc bóng của chính mình.
Vết thương về thể xác,
Bị đánh có thể lành theo thời gian,
Nhưng vẫn để lại vài vết sẹo —
Chỉ là những vết sẹo có thể che đi bằng áo.
Còn vết thương về tinh thần,
Thì xin hỏi, trên đời này,
Đố ai có thể xoá hết được vết thương tinh thần đó?
Một lời nói,
Thậm chí hàng trăm, hàng nghìn lời nói,
Vẫn có thể đẩy một người đến vực thẳm,
Khi họ chỉ là một cánh hoa yếu ớt trong gió,
Còn cuộc đời thì cứ vô tình mà giẫm lên.
Người mắng,
Ra vẻ ta đây là lớn lắm,
Hẳn là to lắm, muốn ra oai lắm,
Nhưng đâu hiểu rằng,
Mỗi câu nói là một nhát dao,
Cắm vào trái tim người khác mà chẳng nhận ra,
Rằng chính mình đang giết đi một sinh mạng bằng lời nói.
Người bị mắng,
Có thể tâm hồn nhạy cảm quá lớn,
Có thể chỉ cần một cái nhìn dịu dàng thôi,
Là họ sẽ nở nụ cười,
Nhưng đời lại chọn cách nghiêm khắc nhất để dạy yêu thương.
Bởi đôi khi,
Người ta không biết cách nói lời thương,
Nên hoá thành lời mắng,
Không biết cách nắm tay,
Nên đành buông lời nặng nhẹ.
Nhưng trong sâu thẳm,
Có khi lời mắng ấy lại giấu một chút thương yêu vụng về.
Nếu cuộc đời cho tôi thêm nhiều cơ hội,
Tôi muốn hoá những lời mắng bằng lời yêu thương,
Để khi ai đó bật khóc,
Còn có thể mỉm cười mà nói: “Không sao đâu, ta vẫn bên nhau.”
Để mỗi câu nói ra
Không làm tổn thương một tâm hồn đang mong manh.
Tôi muốn thế giới này bớt đi một tiếng gắt gỏng,
Thêm một lời ân cần,
Bớt đi một ánh nhìn khinh bỉ,
Thật là nhiều cái ôm dịu dàng.
Vì biết đâu,
Một lời mắng hoá thành lời yêu thương,
Lại cứu được một cuộc đời khỏi đêm dài tuyệt vọng.
Và biết đâu,
Giữa vô vàn tiếng ồn của nhân gian,
Một lời dịu dàng thôi
Cũng đủ làm trái tim ai đó
Bắt đầu học lại cách yêu thương.
2h22p, ngày 9 tháng 11 năm 2025
Tặng! Bản thân mình
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.